Cựu chiến binh

NGƯỜI ĐƯA ĐÒ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG LỬA ĐẠN

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ĐƯA ĐÒ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG LỬA ĐẠN

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Những con đường vốn đông người qua lại trở nên vắng vẻ, còn những dòng sông quê hương cũng trở thành nơi chứng kiến biết bao cuộc chia ly.

Bên một dòng sông nhỏ có một ông lão tên Tư. Ông làm nghề chèo đò đã hơn hai mươi năm. Chiếc thuyền gỗ là tài sản quý giá nhất của ông.

Mỗi ngày, ông đưa người dân qua sông.

Có khi là những người đi chợ.

Có khi là người đưa con đến trường.

Có khi là những người trở về thăm gia đình.

Ông luôn nói:

— Còn người cần qua sông thì tôi còn chèo.

Nhưng rồi chiến tranh đến gần.

Khi Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn miền Nam, tình hình trở nên căng thẳng. Nhiều người dân phải rời quê để tránh chiến sự.

Một buổi tối, có một gia đình tìm đến bến đò.

Người mẹ ôm đứa con nhỏ, vẻ mặt đầy lo lắng.

— Bác ơi, bác có thể đưa gia đình tôi sang bên kia sông không?

Ông Tư nhìn màn đêm trước mặt rồi gật đầu.

— Lên thuyền đi.

Chiếc thuyền chậm rãi rời bến.

Trên sông, mọi người im lặng.

Đứa trẻ hỏi:

— Bao giờ chúng cháu được về nhà hả bác?

Ông Tư nhìn em rồi nói:

— Khi nào trời yên, các cháu sẽ lại về.

Những ngày sau đó, ông tiếp tục chèo đò.

Ông đưa người già đến nơi an toàn.

Đưa trẻ em qua sông.

Đưa những người cần sơ tán đến vùng ít nguy hiểm hơn.

Có những đêm ông phải chèo thuyền trong bóng tối.

Có những lúc tiếng súng vọng lại từ rất xa.

Nhưng ông vẫn tiếp tục.

Một hôm, một người lính hỏi:

— Bác không sợ sao?

Ông Tư cười:

— Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà không làm gì thì những người cần giúp sẽ đi đâu?

Người lính im lặng rồi nắm tay ông.

— Cảm ơn bác.

Nhiều năm trôi qua.

Chiến tranh kết thúc.

Ông Tư đã già.

Chiếc thuyền cũ được kéo lên bờ.

Một ngày nọ, một người đàn ông đưa con trai về thăm quê.

Ông nhận ra người lái đò năm xưa.

— Bác Tư!

Ông lão nhìn người đàn ông trước mặt.

Một lúc sau, ông nhận ra.

— Là cháu sao?

Người đàn ông gật đầu.

— Ngày ấy bác đã đưa gia đình cháu qua sông.

Ông Tư mỉm cười.

— Lâu quá rồi.

Người đàn ông chỉ vào con trai:

— Đây là con cháu. Cháu đưa nó về để cho nó biết nơi gia đình mình từng sống.

Hai cha con đứng bên bờ sông.

Dòng nước vẫn chảy như ngày trước.

Nhưng bây giờ, trên bến đò không còn tiếng súng.

Chỉ có tiếng trẻ em cười đùa.

Ông Tư nhìn dòng sông rồi mỉm cười.

Ông hiểu rằng những chuyến đò năm xưa tuy nhỏ bé, nhưng đã góp phần đưa nhiều con người vượt qua một thời kỳ đầy khó khăn.

Dòng sông vẫn chảy, con đò đã cũ, người lái đò cũng đã già. Nhưng những câu chuyện về những con người bình dị trong chiến tranh vẫn còn được lưu giữ. Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những sự kiện lớn, mà còn bởi những con người âm thầm giúp đỡ nhau, cùng vượt qua khói lửa để hướng đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn