Bài viết

Người Đưa Thư

Tây Ninh15/05/2026Nguyễn Văn Bảo (xã Nhơn Hòa Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, có một thời mà tin tức không đi bằng điện thoại, không chạy qua mạng, mà đi bằng bước chân, bằng mái chèo, bằng những chuyến xuồng lặng lẽ len qua rừng tràm và những con kinh chằng chịt của Đồng Tháp Mười. Trong những hành trình ấy, người ta gọi họ là người đưa thư.

Người đưa thư không có một hình dáng cố định. Có khi là một thanh niên gầy gò khoác chiếc áo bạc màu, ôm trong người một túi vải nhỏ đã được buộc kỹ. Có khi là một cô gái trẻ, giả làm người đi chợ sớm, trên xuồng có vài rổ rau nhưng bên dưới là những mẩu tin quan trọng. Cũng có khi là một ông lão chèo xuồng chậm rãi, tưởng như chỉ đang đi thăm bà con, nhưng thực ra lại mang theo những lời dặn dò không được phép sai một chữ.

Họ đi trong im lặng là chính.

Không ai hỏi nhiều. Không ai nói lớn. Mỗi bức thư, mỗi mảnh giấy nhỏ được chuyền tay nhau đều mang theo một phần trách nhiệm của cả vùng căn cứ. Có những con đường không tên, có những bến kinh không biển chỉ dẫn, nhưng người đưa thư vẫn nhớ, vẫn đi, như thể trong lòng họ đã có sẵn một tấm bản đồ không bao giờ sai.

Có những đêm, rừng tràm tối đến mức không còn phân biệt được mặt nước và bầu trời. Người đưa thư phải dựa vào trí nhớ, vào tiếng gió, vào những dấu hiệu rất nhỏ như một khúc rẽ quen thuộc hay một bụi cây nghiêng bên bờ kinh. Chỉ cần sai một nhịp, có thể cả chuyến đi sẽ không bao giờ đến được nơi cần đến.

Nhưng cũng chính trong những hành trình ấy, người đưa thư hiểu rõ nhất giá trị của từng dòng chữ mình mang theo. Có thể chỉ là vài câu ngắn: “an toàn”, “di chuyển”, “giữ vị trí”, nhưng phía sau nó là cả một quyết định, một sự sống còn, một nhịp thở của cả vùng đất.

Có lần, một người đưa thư bị chặn lại gần bến nước. Trong khoảnh khắc nguy hiểm, họ đã kịp giấu mảnh tin vào một chỗ kín, rồi giả như không có gì xảy ra. Khi mọi thứ qua đi, bức thư vẫn đến được nơi cần đến, nguyên vẹn như chưa từng đi qua hiểm nguy. Những câu chuyện như thế không được ghi chép rõ ràng, nhưng lại sống rất lâu trong ký ức của người dân Nhơn Hòa Lập.

Người đưa thư không có danh hiệu lớn, cũng không đứng ở vị trí trung tâm. Nhưng nếu thiếu họ, cả hệ thống liên lạc của một vùng đất sẽ đứt gãy. Họ là những mắt xích thầm lặng, nối những bến kinh xa nhau, nối những con người trong cùng một niềm tin giữ đất.

Rồi chiến tranh lùi xa.

Những con đường bê tông thay cho lối mòn, những phương tiện hiện đại thay cho xuồng chèo tay, tin tức không còn phải đi qua những hành trình dài trong đêm tối nữa. Nhưng ở Nhơn Hòa Lập, ký ức về người đưa thư vẫn còn đó, không phai trong câu chuyện của người già, không mất trong những lần nhắc lại về một thời gian khó.

Bởi “người đưa thư” không chỉ là một nghề trong quá khứ.

Mà là biểu tượng của sự kết nối, của niềm tin, và của những con người đã từng lặng lẽ mang theo điều quan trọng nhất của một vùng đất: thông tin, hy vọng, và sự sống còn qua từng dòng kinh của quê hương./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn