NGƯỜI ĐƯA THƯ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trong chiến tranh, một lá thư từ quê nhà có giá trị đặc biệt với người lính.
Có một người làm nhiệm vụ đưa thư giữa các đơn vị.Anh thường mang theo những chiếc túi đầy thư.
Có thư của mẹ.Có thư của vợ.Có thư của người yêu.
Có thư chỉ vài dòng của một đứa em còn nhỏ.
Mỗi lần trao thư, anh đều nhìn thấy những gương mặt thay đổi. Người nhận được thư mẹ thì cười. Người nhận thư vợ thì đọc đi đọc lại.Có người đọc xong lặng im rất lâu.Anh hiểu rằng mình không chỉ đang đưa những mảnh giấy.Anh đang mang quê hương đến cho những người đang ở rất xa quê.
Một ngày nọ, anh nhận được một lá thư gửi cho chính mình.Đó là thư của mẹ.
Mẹ viết rằng cây cau trước nhà đã ra buồng, rằng em gái đã lớn, rằng cả nhà vẫn chờ ngày anh về.
Anh cất lá thư vào túi áo.Nhưng nhiệm vụ tiếp theo khiến anh không có cơ hội đọc lại nó.Nhiều năm sau, lá thư ấy vẫn còn. Giấy đã cũ.Nhưng từng dòng vẫn đủ để kể về một mái nhà. Ngày nay, khi việc gửi một tin nhắn chỉ mất vài giây, chúng ta khó hình dung giá trị của một lá thư trong thời chiến.
Có những lá thư phải đi hàng tuần, hàng tháng mới đến nơi.Và có những lá thư mãi mãi không tìm được người nhận.
Nhưng chúng vẫn là những chứng nhân của một thời mà tình yêu, nỗi nhớ và niềm hy vọng được gửi đi bằng từng nét chữ.


