NGƯỜI ĐƯA THƯ QUA VÙNG LỬA ĐẠN
Trong một chuyến đưa công văn khẩn, người giao liên phải vượt qua khu vực đang bị địch phong tỏa và pháo kích. Nhờ sự dẫn đường của một nữ dân quân am hiểu địa hình, bức thư quan trọng đã được đưa đến nơi an toàn, đảm bảo mệnh lệnh chiến đấu không bị gián đoạn.
Tôi là Vũ Văn Thành, từng là chiến sĩ giao liên trong thời chiến.
Công việc của chúng tôi là đưa những bức thư, công văn và mệnh lệnh từ nơi này sang nơi khác, nhưng trong chiến tranh, mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với nguy hiểm.
Hôm đó, Nguyễn Văn Bình nhận nhiệm vụ mang một công văn khẩn từ hậu phương ra tiền tuyến.
Bức thư được bọc kỹ trong túi vải, luôn được giữ sát người.
Trước khi đi, chỉ huy dặn:
“Đây là mệnh lệnh quan trọng. Phải đến đúng giờ.”
Bình gật đầu, rồi lặng lẽ lên đường.
Con đường đi qua một khu vực rừng thấp, nơi địch thường xuyên tuần tra.
Khi đi được nửa đường, tiếng pháo bất ngờ vang lên.
“Pháo kích!” Bình khẽ nói và lập tức tìm chỗ ẩn.
Khói bụi bắt đầu lan ra khắp khu vực.
Đường mòn bị che lấp hoàn toàn.
Bình đứng lại, cố xác định phương hướng nhưng không thể.
“Không thể đi tiếp thế này…” cậu nghĩ.
Đúng lúc đó, Trần Thị Hạnh – một dân quân địa phương – xuất hiện từ phía bụi rậm.
Chị nói nhanh:
“Đi theo tôi, đoạn này đang bị phong tỏa.”
Không kịp chần chừ, Bình lập tức đi theo.
Con đường Hạnh dẫn đi rất nhỏ, chỉ đủ một người men theo vách đất và cây rừng.
Có đoạn phải cúi thấp người để tránh cành cây và tầm quan sát của địch.
Tiếng pháo vẫn nổ phía xa.
Bình ôm chặt túi công văn, không rời tay.
Hạnh vừa đi vừa nhắc:
“Đừng đi nhanh quá, dễ bị lộ.”
Sau một quãng đường căng thẳng, họ vượt qua khu vực nguy hiểm.
Không gian dần yên tĩnh trở lại.
Bình thở ra nhẹ nhõm:
“Nếu không có chị, tôi không biết sẽ đi đường nào.”
Hạnh chỉ nói:
“Tôi chỉ đi đúng con đường mình quen thôi.”
Sau đó, Bình tiếp tục hành trình và cuối cùng đã đưa công văn đến đúng nơi, đúng thời gian.
Mệnh lệnh được triển khai kịp thời, đảm bảo toàn bộ đơn vị phía trước phối hợp chính xác.


