Người đưa tin trong bão đêm
Vào thời Hoa Lư, ở vùng núi và sông thuộc Gia Viễn, có những đêm mưa bão kéo dài khiến đường đi hoàn toàn bị chia cắt. Trong một đội truyền tin của triều đình có chàng trai tên Tuấn. Anh được giao nhiệm vụ đưa tin khẩn từ tiền tuyến về kinh thành Hoa Lư. Một đêm bão lớn ập đến. Gió thổi mạnh làm cây đổ, sông dâng cao, đường núi trơn trượt như muốn nuốt chửng người đi. Vị chỉ huy nói: — Bức thư này rất quan trọng. Nhưng đi trong bão đêm có thể không sống sót. Tuấn nhận thư rồi đáp: — Nếu chậm một khắc, quân ta sẽ nguy hiểm hơn. Anh lập tức lên đường. Trên đường đi, gió quật mạnh khiến anh nhiều lần ngã xuống bùn. Áo ướt sũng, lạnh buốt, nhưng anh vẫn đứng dậy tiếp tục đi. Đến đoạn sông, nước chảy xiết gần như không thể vượt qua. Nhưng Tuấn buộc thư vào ngực rồi lao xuống nước. Dòng nước cuốn anh đi rất xa. Có lúc anh tưởng mình không thể giữ được nữa, nhưng anh vẫn cố bơi về phía ánh sáng ở bờ bên kia. Khi lên được bờ, anh gần như kiệt sức nhưng vẫn ôm chặt bức thư. Nhờ bức tin đó, quân triều đình kịp thời điều quân tiếp viện và xoay chuyển tình thế trận chiến. Sau đó, vị tướng nói: — Ngươi đã thắng cả bão lẫn dòng sông. Tuấn chỉ trả lời: — Tôi chỉ giữ đúng lời hứa phải đưa tin đến nơi. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn kể về người đưa tin trong bão đêm — biểu tượng của sự kiên trì và lòng trung thành tuyệt đối.



