Người Đứng Gác Cuối Cùng
Đây là câu chuyện về một người chiến sĩ trẻ đã tình nguyện ở lại vị trí gác trong lúc đơn vị rút lui để bảo vệ an toàn cho đồng đội. Sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của anh đã trở thành ký ức không thể quên đối với những người cùng chiến đấu.
Năm 1973, đơn vị du kích của ông Hậu hoạt động tại một vùng đồng ruộng ven chân núi.
Một đêm, đơn vị nhận được tin báo địch đang tổ chức một cuộc càn lớn với nhiều hướng tiến quân nhằm bao vây khu vực căn cứ.
Ban chỉ huy quyết định cho toàn đơn vị rút sang một địa điểm khác an toàn hơn.
Trong khi mọi người khẩn trương chuẩn bị, cần có người ở lại theo dõi tình hình và báo hiệu nếu địch xuất hiện.
Chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Kiên lập tức xung phong nhận nhiệm vụ.
Anh nói:
“Đồng đội cứ đi trước, tôi sẽ theo sau.”
Kiên mang theo một ống nhòm cũ và bí mật lên vị trí quan sát trên một gò đất cao.
Từ đó, anh có thể nhìn rõ các con đường dẫn vào căn cứ.
Khoảng gần sáng, anh phát hiện nhiều tốp địch đang tiến về phía đơn vị vừa rút đi.
Ngay lập tức, anh dùng tín hiệu đã quy ước để báo động cho đồng đội.
Nhờ tín hiệu ấy, đơn vị kịp thời đổi hướng di chuyển và tránh được vòng vây.
Ông Hậu kể:
“Nếu không có Kiên phát hiện sớm, chúng tôi có thể đã gặp nguy hiểm rất lớn.”
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Kiên mới âm thầm rời vị trí.
Khi trở về điểm tập kết, anh là người cuối cùng có mặt.
Đồng đội ôm chầm lấy anh trong niềm vui và xúc động.
Nhiều năm sau, mỗi lần gặp mặt, những người đồng đội cũ vẫn nhắc lại câu chuyện về người chiến sĩ trẻ đã ở lại vị trí gác đến phút cuối cùng để bảo vệ cả đơn vị.



