NGƯỜI ĐỨNG GIỮA GIỜ PHÚT HÒA BÌNH
NGƯỜI ĐỨNG GIỮA GIỜ PHÚT HÒA BÌNH
NGƯỜI ĐỨNG GIỮA GIỜ PHÚT HÒA BÌNH
Trưa 30 tháng 4 năm 1975.
Sài Gòn vẫn còn ngổn ngang sau những ngày chiến tranh. Nhưng ở một nơi, một khoảnh khắc lịch sử đang từng phút tiến đến.
Đó là Đài Phát thanh Sài Gòn.
Giữa những người có mặt hôm ấy có một người từng là Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn: Nguyễn Hữu Thái.
Tuổi trẻ của ông không bắt đầu từ chiến trường với khẩu súng trên tay. Ông bước vào những năm tháng chiến tranh từ giảng đường, từ phong trào sinh viên và những cuộc đấu tranh đòi hòa bình.
Rồi đến ngày đất nước đứng trước thời khắc đặc biệt nhất.
Sau khi lực lượng cách mạng tiến vào Dinh Độc Lập, Nguyễn Hữu Thái cùng một số sinh viên có mặt tại đó. Ông chứng kiến những giờ phút cuối cùng của chính quyền Sài Gòn và sau đó đến Đài Phát thanh.
Khoảng đầu giờ chiều, trước micro của đài, người từng đứng giữa những cuộc xuống đường của tuổi trẻ Sài Gòn giờ lại đứng trước hàng triệu đồng bào.
Không còn tiếng hô giữa sân trường.
Không còn những đoàn người xuống đường.
Chỉ còn một giọng nói truyền đi thông điệp rằng đời sống bình thường đã trở lại với Sài Gòn.
Sau đó, lời tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh được phát trên sóng.
Chiến tranh kết thúc.
Có một chi tiết khiến câu chuyện ấy trở nên đặc biệt.
Người thanh niên từng đấu tranh cho hòa bình cuối cùng lại được chứng kiến chính khoảnh khắc hòa bình trở thành hiện thực.
Ông không phải người cắm lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập. Không phải người lái chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng.
Nhưng ông là một trong những người đứng ở nơi tiếng nói của lịch sử được truyền đi khắp thành phố.
Và có lẽ, đó cũng là một cách tuổi trẻ đi qua thời hoa lửa.
Không phải ai cũng cầm súng.
Có người cầm lá cờ.
Có người cầm tay lái.
Có người cầm chiếc micro.
Nhưng phía sau những lựa chọn khác nhau ấy là cùng một khát vọng: một ngày được nhìn thấy đất nước không còn tiếng bom, và người trẻ được trở về với những ngày bình thường.
Ngày hôm ấy, Nguyễn Hữu Thái đứng trước micro.
Ngoài kia, Sài Gòn đang bước sang một trang mới.
Và lần đầu tiên sau bao năm, tiếng nói của ông không còn là tiếng nói giữa chiến tranh — mà là tiếng nói của ngày hòa bình.


