NGƯỜI ĐƯỢC GỌI LÀ “THỦY THẦN SÔNG CÁI LỚN”
Những năm chiến tranh, dòng sông Cái Lớn ở vùng Gò Quao, Kiên Giang không chỉ là một dòng sông hiền hòa của miền Tây Nam Bộ. Trên mặt nước ấy từng diễn ra những cuộc đối đầu sinh tử giữa những người lính cách mạng và tàu chiến của đối phương. Có một người lính đặc biệt đã nhiều năm sống cùng dòng sông ấy.
Ông tên Nguyễn Văn Tư, bí danh Hoàng Trung, còn được đồng đội và nhân dân gọi bằng cái tên thân mật Tư Nhà Mới.
Sau này, người ta gọi ông bằng một cái tên nghe như huyền thoại: “Thủy thần sông Cái Lớn”.
Nhưng đằng sau cái tên ấy là một con người bằng xương bằng thịt, đã dành cả tuổi trẻ và tài năng của mình cho những trận đánh dưới lòng sông.
Nguyễn Văn Tư sinh ngày 2 tháng 3 năm 1927, quê ở xã Vĩnh Hòa Hưng Nam, huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang. Ông tham gia cách mạng từ ngày 19 tháng 5 năm 1945, công tác tại Tỉnh đội Kiên Giang. Năm 1957, theo yêu cầu của tổ chức, ông được đưa đi học nghề thợ lặn. Chính nghề nghiệp tưởng như dân sự ấy sau này lại trở thành một lợi thế đặc biệt trên chiến trường sông nước.
Đến tháng 1 năm 1962, ông vào bộ đội địa phương huyện Gò Quao.
Những năm sau đó, chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Từ năm 1968 đến 1972, Nguyễn Văn Tư được giao nhiệm vụ đánh tàu địch trên sông Cầu Đúc, nay là khu vực cầu Cái Tư, và sông Nhà Ngang.
Đây là một nhiệm vụ mà chỉ những người thật sự gan dạ và am hiểu sông nước mới có thể đảm nhận.
Muốn đánh tàu trên sông, không thể chỉ dựa vào sức mạnh của vũ khí.
Phải biết con nước.
Biết độ sâu.
Biết hướng di chuyển của tàu.
Biết cách tiếp cận mà đối phương không phát hiện.
Và quan trọng nhất, phải có đủ bình tĩnh để ở rất gần một chiếc tàu chiến đang hoạt động mà vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Nguyễn Văn Tư có tất cả những điều ấy.
Ông cùng đơn vị đã tham gia 35 trận, đánh chìm 32 tàu chiến, trong đó có 2 tiểu pháo hạm. Riêng Nguyễn Văn Tư trực tiếp đánh chìm 16 tàu, trong đó có 1 tiểu pháo hạm, diệt khoảng 200 tên địch, phá hủy 4 phà, 6 xe vận tải quân sự và thu 16 khẩu súng các loại.
Những con số ấy đủ để nói lên sự nguy hiểm của nhiệm vụ.
Nhưng có một trận đánh cho thấy rõ hơn bản lĩnh của người chiến sĩ đặc công sông nước này.
Đó là ngày 22 tháng 6 năm 1969.
Kế hoạch đã được chuẩn bị.
Một quả bom được đặt dưới nước.
Mọi thứ chỉ còn chờ thời điểm tàu địch đi vào trận địa.
Nhưng đúng lúc quan trọng nhất, dây điện kích nổ bị đứt.
Nếu không nối lại được dây, quả bom sẽ không thể phát huy tác dụng.
Tàu địch vẫn đang tiến đến.
Trong tình thế ấy, Nguyễn Văn Tư không bỏ cuộc.
Ông bơi ra giữa dòng nước, tiến vào khu vực nguy hiểm để nối lại đường dây.
Đó không phải là một hành động dễ dàng.
Bởi chỉ cần bị phát hiện, người chiến sĩ dưới nước gần như không có khả năng chống trả.
Nhưng ông vẫn làm.
Giữa dòng sông, giữa lúc tàu địch đang ở trong trận địa, Nguyễn Văn Tư bình tĩnh nối lại dây điện.
Quả bom được kích nổ.
Trận đánh thành công.
Một lần nữa, dòng sông Cái Lớn chứng kiến một chiến công của người lính mà sau này đồng đội gọi là “Kiện tướng đánh tàu”.
Nhưng chiến tranh không chỉ khiến người lính đối mặt với hiểm nguy trên chiến trường.
Nó còn khiến gia đình họ trở thành mục tiêu trả thù.
Những chiến công của Nguyễn Văn Tư khiến đối phương căm tức.
Theo tư liệu lịch sử, để trả thù, nhà ông ở Vĩnh Hòa Hưng đã bị đốt đến 5 lần.
Năm lần một mái nhà bị thiêu cháy.
Năm lần gia đình phải chịu cảnh mất mát.
Nhưng người chiến sĩ ấy vẫn tiếp tục chiến đấu.
Có lẽ với Nguyễn Văn Tư, dòng sông nơi mình chiến đấu lúc ấy không chỉ là một chiến trường.
Đó còn là quê hương.
Là những con nước ông đã quá quen thuộc.
Là những bờ sông, xóm làng, những người dân mà ông muốn bảo vệ.
Và cũng vì thế, ông càng hiểu rằng mỗi chuyến tàu chiến bị đánh chìm không đơn thuần là một chiến công quân sự.
Đó là một phần của cuộc chiến bảo vệ chính quê hương mình.
Có một điều rất đặc biệt trong cách đánh của Nguyễn Văn Tư.
Ông không phải người có trong tay những loại vũ khí hiện đại.
Ông dựa vào sự hiểu biết về sông nước, kỹ năng lặn, khả năng quan sát và sự mưu trí.
Một người thợ lặn trở thành chiến sĩ đặc công.
Một dòng sông trở thành chiến trường.
Và kỹ năng nghề nghiệp trở thành vũ khí.
Nhờ khả năng lặn lâu dưới nước để đặt bom, ông được người dân và đồng đội gọi là “Thủy thần sông Cái Lớn”. Tư liệu lịch sử Đảng bộ huyện Gò Quao cũng ghi nhận ông là người xuất thân từ một người nông dân, sau trở thành người thợ lặn và nổi tiếng với những trận đánh tàu trên sông.
Tên tuổi Nguyễn Văn Tư từ đó gắn với những dòng sông.
Còn với đối phương, có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là họ biết người đánh tàu là ai.
Mà là họ không biết quả bom sẽ xuất hiện từ đâu dưới mặt nước.
Ngày 15 tháng 1 năm 1976, sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Văn Tư được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng những người từng sống cùng ông trong chiến tranh có lẽ vẫn nhớ đến ông trước hết bằng cái tên Tư Nhà Mới.
Một người lính miền Tây.
Một người thợ lặn.
Một người đã nhiều năm sống giữa sông nước.
Và một người đã biến những dòng sông quê hương thành nơi lập nên những chiến công đặc biệt.
Ngày nay, chiến trường xưa đã đổi khác.
Những con tàu chiến năm nào không còn chạy trên sông.
Những quả bom dưới nước đã nằm lại cùng quá khứ.
Những người lính từng tham gia các trận đánh ấy cũng dần thưa vắng.
Nhưng sông Cái Lớn vẫn còn đó.
Nước sông vẫn chảy.
Những xóm làng hai bên bờ đã có một cuộc sống khác.
Có thể người qua sông hôm nay không biết rằng dưới mặt nước bình yên ấy từng có một người chiến sĩ lặn xuống, mang theo bom và niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình.
Có thể những thế hệ sau chỉ biết đến cái tên Nguyễn Văn Tư – Tư Nhà Mới qua những trang lịch sử.
Nhưng mỗi khi nhắc đến ông, người ta lại nhớ đến một thời mà những người lính phải chiến đấu bằng tất cả những gì mình có.
Không phải lúc nào cũng có vũ khí mạnh.
Không phải lúc nào cũng có điều kiện thuận lợi.
Nhưng có lòng dũng cảm, sự mưu trí và tình yêu quê hương.
Nguyễn Văn Tư đã dùng chính những điều ấy để viết nên câu chuyện của mình.
Một người thợ lặn trở thành người lính.
Một người lính trở thành “Kiện tướng đánh tàu”.
Và một người con của Vĩnh Hòa Hưng trở thành “Thủy thần sông Cái Lớn”.
Để rồi nhiều năm sau chiến tranh, khi những con tàu đã biến mất và dòng nước trở lại vẻ bình yên vốn có, câu chuyện về người chiến sĩ từng lặn xuống lòng sông để đánh tàu địch vẫn còn ở lại với vùng đất Gò Quao.



