NGƯỜI EM GÁI ĐỢI ANH
Nguyễn Thị Yến Nhi
Ngày anh trai lên đường, cô em gái mới mười tuổi.
Anh xoa đầu em:
“Ở nhà ngoan nhé.”
Cô bé hỏi:
“Bao giờ anh về?”
Anh cười:
“Sớm thôi.”
Cô bé tin.
Ngày nào cô cũng chờ.
Mỗi khi có người từ xa về, cô lại chạy ra cổng.
Nhưng nhiều năm trôi qua, anh vẫn không trở lại.
Cô bé ngày nào lớn lên.
Mười tuổi thành hai mươi.
Hai mươi thành ba mươi.
Cô vẫn giữ một tấm ảnh của anh trong ngăn bàn.
Trong ảnh, anh còn rất trẻ.
Có lần cô hỏi mẹ:
“Anh có nhớ con không?”
Mẹ đáp:
“Có chứ.”
Cô tin.
Bởi trong những lá thư gửi về, anh luôn hỏi thăm em gái.
Anh còn dặn mẹ:
“Đừng để em bỏ học.”
Lời dặn ấy trở thành động lực để cô cố gắng học hành.
Sau này cô trở thành giáo viên.
Mỗi khi đứng trước học sinh, cô nhớ đến anh trai.
Cô nghĩ nếu anh còn sống, có lẽ anh cũng muốn trẻ em được học hành đầy đủ.
Cô dành cả cuộc đời làm nghề dạy học.
Không phải vì đó là ước mơ của anh.
Mà vì cô muốn hoàn thành một phần điều anh từng mong muốn cho mình.
Nhiều năm sau, cô kể cho học sinh nghe:
“Anh tôi không trở về. Nhưng anh đã để lại cho tôi một lời dặn.”
“Anh dặn em phải học.”
Cả lớp im lặng.
Cô mỉm cười.
“Và tôi đã cố gắng làm đúng lời anh.”



