Thân nhân liệt sĩ, người có công

Người em trai tìm anh!

Hưng Yên19/11/2025Ngô Thị Nhinh (Trường THCS Hồng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Đình Sơn nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, lưng đã còng xuống vì thời gian, nhưng mỗi khi ai đó nhắc đến anh trai là liệt sĩ Lê Đình Mạnh, đôi mắt ông vẫn sáng lên – vừa tự hào, vừa đau đáu.

Ngày anh Mạnh lên đường nhập ngũ, ông Sơn còn là một cậu thiếu niên. Ông chỉ kịp nhìn theo chiếc ba lô nhỏ trên vai anh rồi chạy theo dặn với:
Anh Mạnh nhớ giữ gìn sức khỏe… Bao giờ thắng lợi thì về với em nhé!

Anh Mạnh cười, xoa đầu em:
Nhất định rồi! Em ở nhà chăm bố mẹ thay anh.

Nhưng lời hứa ấy, anh không thể giữ.

Năm 1970, tin báo tử gửi về. Trong tờ giấy vàng nhạt, gia đình chỉ biết anh đã hy sinh ở C16, Kon Tum, thuộc Binh trạm Bắc – Quân đoàn 3. Không có bản đồ, không có tọa độ… chỉ là một dòng thông tin ngắn ngủi giữa thời chiến gian khó.

Từ hôm đó, mỗi buổi chiều cha mẹ ông Sơn lại lặng lẽ đứng trước hiên nhà nhìn về hướng Tây Trường Sơn, mong một phép màu.

Rồi cha mất. Mẹ mất. Và ông Sơn lớn lên, mang theo lời nhắn của cha mẹ:
Nếu có thể, hãy tìm anh Mạnh… đưa anh về quê.

Cả đời bận rộn mưu sinh, ông chưa thể đi. Cho đến khi tuổi đã cao, sức đã yếu, nỗi mong nhớ càng thêm cồn cào. Bạn bè cùng thời nhiều người đã tìm được hài cốt người thân, còn ông vẫn mịt mờ trong những dòng lịch sử.

Một buổi tối, ông Sơn ngồi trước bàn thờ, nhìn tấm ảnh đen trắng của anh trai. Ông lẩm bẩm:
Anh ơi… Em còn sống ngày nào, em còn đi tìm anh ngày ấy.

Sáng hôm sau, ông viết lại tất cả thông tin còn sót lại về anh:
Tên: Lê Đình Mạnh.
Cấp bậc: C trưởng.
Đơn vị: C16 – Binh trạm Bắc – Quân đoàn 3.
Hy sinh ngày 28/11/1970 tại Kon Tum.

Ông đem tờ giấy ấy đặt trước ngực, quyết tâm nhờ mọi nơi, mọi người giúp mình tìm anh. Bởi ông biết thời gian cho mình không còn nhiều nữa.

Và thế rồi một dòng tin được truyền đi khắp nơi:
“Ai biết phần mộ liệt sĩ Lê Đình Mạnh, xin hãy báo cho em trai Lê Đình Sơn – thôn Hùng Thắng, xã Lê Quý Đôn, tỉnh Hưng Yên. Số điện thoại: 0975303936.”

Đêm ấy, ông Sơn ngồi bên hiên nhà. Gió nhẹ thổi qua những rặng nhãn quê hương. Ông nhìn lên bầu trời đầy sao, khẽ gọi:

Anh Mạnh ơi, nếu anh nghe thấy… hãy dẫn em tìm anh nhé.

Tiếng gió xào xạc như lời hồi đáp mơ hồ.
Và ông Sơn tin rằng, một ngày nào đó, anh trai mình sẽ trở về. Nếu không bằng xương cốt, thì ít nhất cũng bằng thông tin, biết nơi anh nằm xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn