NGƯỜI EM TRỞ LẠI VỊ XUYÊN MỖI THÁNG BẢY
Bà Nguyễn Thị Nhung, sinh năm 1963, quê Gia Lâm, Hà Nội, nhiều năm trở lại Vị Xuyên vào dịp 12/7 – ngày các cựu chiến binh và thân nhân gọi là “giỗ trận” – để tưởng nhớ người thân và những người lính đã nằm lại.
Không phải ai trở lại chiến trường xưa cũng từng cầm súng.
Có những người trở lại bởi ở đó có một phần máu thịt của gia đình mình.
Bà Nguyễn Thị Nhung sinh năm 1963, quê Gia Lâm, Hà Nội, là một người như thế.
Hằng năm, vào dịp 12/7, bà lại trở về Vị Xuyên.
Một cuộc trở về được lặp lại năm này qua năm khác.
Đường lên miền biên giới xa.
Tuổi của người thân liệt sĩ ngày một cao.
Nhưng có những cuộc hẹn không thể bỏ.
Đối với nhiều gia đình, ngày 12/7 không phải một ngày lịch sử nằm trên tờ lịch.
Đó là ngày họ nhớ đến một người con, một người anh, một người chồng đã ra đi và không trở lại.
Bởi vậy, câu chuyện chiến tranh không kết thúc khi người lính hy sinh.
Nó tiếp tục đi cùng người thân.
Qua từng cái giỗ.
Qua từng lần trở lại nghĩa trang.
Qua từng nén hương.
Qua từng câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ về những người chưa tìm được hài cốt.
Bà Nguyễn Thị Nhung là một chứng nhân của phần lịch sử ấy.
Một phần lịch sử không diễn ra trong chiến hào, mà diễn ra suốt hàng chục năm trong cuộc đời những người ở lại.



