Người gác bản giữa đêm biên cương (1)
Người gác bản giữa đêm biên cương
Ở một bản vùng cao thuộc Lai Châu, khi màn đêm buông xuống, mọi nhà đã tắt đèn thì anh Páo vẫn lặng lẽ khoác áo đi tuần. Công việc này không ai bắt buộc, nhưng anh tự nguyện làm suốt nhiều năm nay. Đường núi gập ghềnh, trời mùa đông lạnh cắt da, sương mù dày đặc khiến tầm nhìn chỉ còn vài mét. Thế nhưng anh vẫn quen thuộc từng lối đi, từng gốc cây, từng đoạn suối nhỏ.
Anh hiểu rằng bản làng nằm gần biên giới, chỉ cần một sơ suất nhỏ, kẻ xấu có thể lợi dụng địa hình hiểm trở để xâm nhập. Có lần, trong lúc tuần tra, anh phát hiện dấu vết lạ gần khu vực giáp ranh. Không chần chừ, anh lập tức báo cho lực lượng chức năng. Nhờ thông tin kịp thời ấy, một vụ việc nguy hiểm đã được ngăn chặn.
Dân bản ai cũng biết đến anh, nhưng anh chỉ cười hiền: “Mình làm để bản mình yên thôi”. Những bước chân lặng lẽ của anh giữa đêm tối không chỉ là hành động bảo vệ an ninh, mà còn là biểu tượng của tinh thần trách nhiệm. Trong sự bình yên của bản làng hôm nay, có bóng dáng của những con người âm thầm như anh.


