NGƯỜI GÁC CẦU
Năm 1968, trên tuyến đường vận chuyển ở Quảng Bình, anh công binh Nguyễn Văn Hòa nhận nhiệm vụ canh giữ một cây cầu trọng yếu.
Năm 1968, trên tuyến đường vận chuyển ở Quảng Bình, anh công binh Nguyễn Văn Hòa nhận nhiệm vụ canh giữ một cây cầu trọng yếu.
Ngày nào máy bay địch cũng đánh phá dữ dội. Mặt cầu vừa sửa xong lại bị bom cày nát. Nhưng cứ đêm xuống, anh Hòa cùng đồng đội lại lao ra nối từng tấm ván, vá từng hố bom để xe vận tải tiếp tục hành quân.
Một đêm mưa lớn, còi báo động vang lên khi đoàn xe quân sự còn chưa qua hết cầu. Anh Hòa lập tức cầm đèn pin đứng giữa màn mưa dẫn đường cho từng chiếc xe vượt qua.
Khi chiếc xe cuối cùng sang bờ bên kia an toàn, một loạt bom lại trút xuống làm cây cầu rung chuyển dữ dội.
Người lái xe quay lại nhìn anh giữa khói lửa rồi hét lớn:
— “Cảm ơn các anh!”
Anh Hòa chỉ giơ tay chào, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt đầy kiên cường.



