Người Gác Cầu Đêm Mưa
Câu chuyện kể về những đêm canh giữ và sửa chữa cầu của lực lượng công binh trên tuyến vận tải chiến lược miền Bắc. Giữa mưa bom và dòng nước xiết, một người lính công binh đã hy sinh để giữ cho đoàn xe kịp vượt cầu trong đêm.
Năm 1967, cầu Hàm Rồng là một trong những mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ. Ngô Thanh Liêm lúc ấy là chiến sĩ công binh thuộc đơn vị bảo vệ và sửa chữa cầu giao thông tại Thanh Hóa.
Công việc của họ gần như không có giờ nghỉ. Ban ngày máy bay đánh phá, ban đêm phải nhanh chóng vá đường, sửa cầu để xe quân sự tiếp tục lưu thông.
Ông Liêm nhớ nhất một đêm mưa lớn cuối tháng Tám.
Khoảng gần nửa đêm, một trận bom bất ngờ làm hỏng nhịp phụ ở đầu cầu. Nếu không sửa kịp trước sáng, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ không thể vượt qua.
Cả đội công binh lập tức lao ra hiện trường dưới cơn mưa xối xả. Dòng sông bên dưới chảy xiết, nước đục ngầu cuộn mạnh sau trận mưa lớn.
Trong đội có anh Nguyễn Văn Cừ, người nhỏ nhưng rất khỏe, quê Nam Định. Anh là người đầu tiên buộc dây an toàn rồi trèo xuống phần dầm cầu bị lệch để kiểm tra.
Bom vẫn nổ xa gần. Mỗi lần có tiếng động cơ máy bay, mọi người lại phải ép sát vào thành cầu tối om.
Sau gần hai giờ, nhịp cầu tạm được gia cố. Nhưng đúng lúc đoàn xe chuẩn bị qua, một thanh sắt chống bất ngờ bung khỏi vị trí vì nước xiết và rung chấn.
Không kịp suy nghĩ, anh Cừ lao tới giữ chốt nối để đồng đội khóa lại phần dầm cầu.
Đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua trong mưa đêm.
Khi chiếc xe cuối cùng sang bờ bên kia an toàn, anh Cừ kiệt sức. Dòng nước mạnh cuốn anh va vào trụ cầu.
Đồng đội đưa được anh lên bờ nhưng anh không qua khỏi.
Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ nói rất khẽ:
“Xe qua hết chưa?”
Ông Liêm kể rằng sau chiến tranh, mỗi lần đi ngang cây cầu cũ, ông vẫn nhớ hình ảnh người đồng đội đứng giữa mưa đêm giữ nhịp cầu bằng đôi tay đầy máu.


