Người gác cầu tre
Cầu tre bắc qua kênh nhỏ, là lối đi duy nhất vào làng. Địch thường lợi dụng cầu để bất ngờ vào càn. Anh Ba du kích được giao gác cầu.
Đêm nào anh cũng ngồi trong bụi rậm, nghe tiếng nước, nhìn bóng cầu. Khi thấy ánh đèn lạ, anh lập tức báo động bằng tiếng huýt sáo. Nhờ vậy, nhiều lần dân kịp trốn.
Một đêm, địch đi đông, phát hiện tiếng động. Chúng bắn loạn. Anh Ba bị thương, nhưng vẫn cố kéo tấm ván cầu để làm cầu sập. Địch không qua được, phải quay lại.
Anh Ba được đưa đi chữa trị. Cầu tre sau đó được sửa lại, nhưng dân làng không quên đêm anh kéo ván cầu trong máu.
Sau hòa bình, cầu tre được thay bằng cầu bê tông. Người ta dựng bảng nhỏ: “Nơi đây từng có người gác cầu.” Cây cầu không chỉ nối hai bờ, mà từng là ranh giới giữa an toàn và nguy hiểm. Và người gác cầu tre là người giữ bình yên cho cả làng.



