Người Gác Cầu Tre
Câu chuyện được ông Võ Văn Bình kể lại về một người đồng đội đã anh dũng hy sinh để bảo vệ tuyến đường liên lạc của cách mạng. Đây là một ký ức mà ông không bao giờ quên trong những năm tháng chiến tranh.
Năm 1971, giữa vùng đồng bằng ngập nước của An Giang có một chiếc cầu tre nhỏ bắc qua con kênh dẫn vào căn cứ cách mạng. Ban ngày, cây cầu trông bình thường như bao cây cầu khác, nhưng ban đêm lại là tuyến đường quan trọng để cán bộ và bộ đội qua lại.
Đơn vị du kích của ông Bình được giao nhiệm vụ bảo vệ khu vực này.
Trong tổ có anh Nguyễn Văn Phú – một chiến sĩ gan dạ và rất mưu trí. Anh thường nhận phần trực đêm để đồng đội có thêm thời gian nghỉ ngơi.
Một đêm cuối năm, đơn vị nhận tin có một đoàn cán bộ sẽ đi qua cây cầu trước rạng sáng.
Trong lúc canh gác, anh Phú phát hiện một toán địch đang bí mật tiến về phía cây cầu từ hướng cánh đồng.
Biết nếu địch chiếm được vị trí này thì đoàn cán bộ sẽ gặp nguy hiểm, anh lập tức báo tin cho đơn vị.
Ông Bình kể:
“Lúc đó thời gian rất gấp. Nếu chậm một chút thôi thì mọi việc có thể thay đổi hoàn toàn.”
Sau khi báo động, anh Phú ở lại theo dõi tình hình còn đồng đội nhanh chóng đưa đoàn cán bộ chuyển sang một lối đi khác.
Địch ngày càng áp sát.
Để kéo dài thời gian, anh Phú cố tình tạo tiếng động ở phía bờ kênh đối diện nhằm đánh lạc hướng đối phương.
Kế hoạch thành công. Toán địch chuyển hướng truy đuổi anh thay vì tiến thẳng đến cây cầu.
Nhờ vậy, đoàn cán bộ đã vượt qua khu vực an toàn.
Tuy nhiên, trong cuộc truy đuổi kéo dài suốt đêm, anh Phú đã anh dũng hy sinh bên mé kênh.
Sáng hôm sau, khi trở lại vị trí cũ, đồng đội thấy cây cầu tre vẫn còn nguyên vẹn trong ánh bình minh.
Ông Bình nghẹn ngào nhớ lại:
“Anh Phú đã giữ được cây cầu, giữ được tuyến liên lạc của đơn vị bằng chính sự hy sinh của mình.”
Nhiều năm sau hòa bình, cây cầu tre không còn nữa, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ gác cầu vẫn được người dân địa phương nhắc lại như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.



