Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Gác Cầu Trong Đêm Hoa Lửa

Người Gác Cầu Trong Đêm Hoa Lửa kể về một người lính trẻ làm nhiệm vụ canh giữ cây cầu quan trọng trong thời chiến. Giữa những trận bom và nguy hiểm luôn rình rập, anh cùng đồng đội đã dũng cảm bảo vệ con đường tiếp tế, giữ cho dòng người và hàng hóa vẫn tiếp tục đi qua.

Lai Châu12/03/2026Lê Thị Lý (Trường mầm non số 1 Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một cây cầu nhỏ bắc qua con sông ở miền Trung, đơn vị của Hùng được giao nhiệm vụ bảo vệ cây cầu.

Cây cầu ấy rất quan trọng. Ban ngày nó trông bình thường như bao cây cầu khác, nhưng ban đêm từng đoàn xe chở lương thực và thuốc men đi qua để tiếp tế cho tiền tuyến.

Hùng là người lính trẻ mới đến đơn vị. Đêm đầu tiên nhận nhiệm vụ gác cầu, anh đứng bên lan can nhìn xuống dòng sông tối đen.

Người đồng đội lớn tuổi hơn là Lợi bước đến.

“Lần đầu gác cầu à?”

Hùng gật đầu.

“Ừ… tôi hơi hồi hộp.”

Lợi cười:

“Ai cũng vậy thôi. Nhưng chỉ cần nhớ rằng phía trước còn nhiều người đang chờ những chuyến xe này.”

Đêm khuya, đoàn xe đầu tiên bắt đầu đi qua cầu.

Tiếng động cơ vang lên trong màn đêm yên tĩnh.

Bất chợt, từ xa vang lên tiếng máy bay.

“Máy bay!” Lợi hét lên.

Ngay sau đó, pháo sáng rơi xuống bầu trời, chiếu sáng cả cây cầu.

Những quả bom bắt đầu nổ gần đó.

Ánh lửa bùng lên khắp nơi, biến bầu trời thành một vườn hoa lửa rực đỏ.

“Bảo vệ cây cầu!” chỉ huy ra lệnh.

Hùng cùng đồng đội nhanh chóng chạy đến các vị trí phòng thủ.

Bom nổ rung chuyển mặt đất, nhưng cây cầu vẫn đứng vững.

Sau trận bom, khói bụi bay mờ khắp nơi.

Hùng thở dốc, nhìn lại cây cầu.

Nó vẫn còn đó.

Một lúc sau, từ xa lại xuất hiện ánh đèn của đoàn xe tiếp theo.

Lợi vỗ vai Hùng:

“Thấy chưa? Chỉ cần cây cầu còn, con đường vẫn còn.”

Hùng nhìn những chiếc xe đang chậm rãi đi qua cầu.

Trong ánh sáng mờ của đèn xe, anh cảm thấy một niềm tự hào âm thầm.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, Hùng quay lại nơi này.

Cây cầu vẫn bắc qua dòng sông, nhưng xung quanh đã yên bình.

Trẻ con chạy chơi trên bờ sông, tiếng cười vang lên trong gió.

Hùng đứng lặng một lúc lâu rồi mỉm cười.

Bởi anh biết rằng nơi từng rực cháy hoa lửa năm xưa giờ đã trở thành một cây cầu của hòa bình. 🌉🔥🌿

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn