Người Gác Cầu Trong Sương
Một cây cầu tạm giữa rừng sâu, nơi mỗi đêm có một người lặng lẽ đứng gác trong sương lạnh, giữ cho dòng xe qua lại an toàn – cho đến khi anh không còn trở về.
“Cầu chỉ là mấy tấm gỗ ghép lại, bắc qua con suối cạn,” ông Phúc kể. “Nhưng đó là huyết mạch. Nếu cầu hỏng, xe không qua được, cả tuyến sẽ tắc.” Đơn vị công binh của ông thay nhau canh cầu, sửa chữa mỗi khi bị bom phá. Ban ngày còn đỡ, nhưng ban đêm mới thực sự nguy hiểm. “Địch thường đánh lúc tối. Mình phải đứng đó, vừa quan sát, vừa sẵn sàng sửa cầu bất cứ lúc nào.” Người gác cầu đêm đó là Tuấn – một chiến sĩ trẻ, ít nói nhưng rất cẩn thận. “Trước khi nhận ca, nó chỉ nói: ‘Để em lo.’” Sương rừng xuống dày, che kín cả lối đi. Xe vận tải vẫn nối đuôi nhau qua cầu, bánh xe kêu lộc cộc trên mặt gỗ ướt. “Tuấn đứng ở đầu cầu, tay cầm đèn pin che bớt ánh sáng, ra hiệu cho từng xe qua.” Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay gầm lên. Bom rơi xuống gần đó, đất đá văng tung tóe. “Chúng tôi chạy ra kiểm tra thì thấy một đoạn cầu bị lệch.” Không kịp chờ, Tuấn lao ra giữa cầu, cố định lại những tấm ván đang xô lệch. “Xe vẫn phải qua. Không thể dừng.” Trong ánh sáng chập chờn, bóng Tuấn in lên màn sương. Anh vừa làm, vừa hét lớn hướng dẫn. “Chiếc xe cuối cùng qua được… thì cũng là lúc một tiếng nổ vang lên.” Mọi thứ chìm trong khói bụi. Khi khói tan, cây cầu vẫn đứng đó. Nhưng Tuấn thì không còn. “Chúng tôi tìm thấy nó bên mép cầu… tay vẫn còn nắm chặt một thanh gỗ.” Ông Phúc lặng đi:
“Nó giữ được cây cầu… nhưng không giữ được mình.” Những chuyến xe vẫn tiếp tục qua lại, như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng với những người ở lại, mỗi lần đi qua cây cầu ấy, họ đều nhớ đến một người gác cầu trong sương. “Có những người không ai biết tên… nhưng họ giữ cho cả một con đường được thông suốt.” Trong thời hoa lửa, sự hy sinh đôi khi lặng lẽ như sương đêm – nhưng lại nâng đỡ cả một dòng chảy không ngừng của sự sống.



