Người gác cầu trong sương
Cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối là tuyến đường tiếp tế duy nhất. Đêm nào anh lính trẻ cũng đứng gác, giữa màn sương dày đặc. Anh không sợ đạn, chỉ sợ mình ngủ quên, đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy.
Cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối là tuyến đường tiếp tế duy nhất. Đêm nào anh lính trẻ cũng đứng gác, giữa màn sương dày đặc. Anh không sợ đạn, chỉ sợ mình ngủ quên, đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy. Một đêm, bom rơi trúng đầu cầu. Anh lao ra, lấy thân mình làm dấu hiệu cho đoàn xe dừng lại. Khi đồng đội chạy đến, họ chỉ thấy chiếc mũ anh nằm bên mép suối. Cây cầu sau đó được sửa lại, và người ta gọi nó là “cầu Người Gác”.



