Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Gác Cột Mốc

Câu chuyện về một người lính lặng lẽ canh giữ cột mốc biên giới giữa thời chiến, nơi ranh giới không chỉ là đất đai mà còn là danh dự và trách nhiệm.

An Giang20/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trịnh Văn Phúc được điều động đến một đồn biên phòng nằm sâu trong vùng núi heo hút. Nơi anh đóng quân chỉ có vài mái nhà đơn sơ, xung quanh là rừng già và những con đường mòn hiểm trở.

Nhiệm vụ của anh và đồng đội là tuần tra, bảo vệ các cột mốc biên giới – những dấu hiệu tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Trong thời chiến, khu vực này thường xuyên có những biến động phức tạp.

Mỗi chuyến tuần tra kéo dài nhiều ngày. Họ mang theo lương khô, nước uống, và cả sự cảnh giác cao độ. Đêm xuống, cái lạnh vùng núi len vào từng lớp áo, nhưng không ai dám ngủ say.

Một lần, trong khi kiểm tra một cột mốc nằm ở khu vực hẻo lánh, Phúc phát hiện dấu hiệu bất thường: đất xung quanh bị xới lên, có dấu chân lạ.

Anh lập tức báo về đơn vị, rồi cùng một đồng đội ở lại theo dõi. Hai người ẩn mình suốt đêm trong bụi rậm, chờ đợi trong im lặng.

Gần sáng, họ phát hiện một nhóm người lén tiếp cận khu vực. Nhờ sự kiên nhẫn và bình tĩnh, Phúc và đồng đội đã kịp thời ngăn chặn, bảo vệ nguyên vẹn cột mốc.

Sau sự việc, khi trở về đồn, Phúc chỉ lặng lẽ lau lại cây súng và đôi giày đầy bùn đất. Với anh, đó chỉ là một phần của công việc.

Những năm tháng sau đó, anh vẫn tiếp tục những chuyến tuần tra như thế. Không có những trận đánh lớn, không có những chiến công được nhắc đến nhiều, nhưng từng bước chân của anh đã góp phần giữ vững sự bình yên nơi biên giới.

Khi được hỏi điều gì khiến anh nhớ nhất, Phúc nói:
“Đó là những lần đứng trước cột mốc, nhìn thấy nó vẫn ở đó, nguyên vẹn. Khi ấy, tôi biết mình đã làm đúng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn