Bài viết

NGƯỜI GÁC ĐÊM

Hưng Yên22/12/2025HS lớp 8B - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã nhuốm màu xám lên mọi con đường, mọi ngôi làng và mọi trái tim tuổi trẻ. Giữa rừng già, nơi bom đạn còn rải rác khắp nơi, có một căn hầm nhỏ nơi anh lính trẻ Nam cùng đồng đội trú ẩn. Hôm ấy, anh vừa kết thúc một ngày hành quân mệt nhoài, cơ thể ê ẩm vì vác balô nặng, nhưng ánh mắt vẫn sáng, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ gác đêm.

Ca gác đêm luôn là ca nguy hiểm nhất. Trong bóng tối, bất cứ tiếng rơi, tiếng cành cây gãy hay tiếng động lạ nào cũng khiến tim người lính như nhảy ra khỏi lồng ngực. Nam ngồi lặng trên gò đất, tay ôm khẩu súng, lắng nghe từng âm thanh của rừng. Xa xa, tiếng bom dội đều, nhịp điệu như một bản trống chiến tranh, nhưng anh không nao núng. Trong đầu anh, hình ảnh đồng đội đang ngủ say, thân hình nhỏ bé giữa những cành cây rậm rạp, trở thành động lực để anh giữ vững ca gác.

Anh nhớ lại những ngày đầu nhập ngũ, lần đầu tiên chứng kiến trận đánh khốc liệt. Tiếng súng, tiếng bom, khói lửa và cả tiếng kêu cứu của đồng đội, tất cả đều in sâu trong tâm trí. Những trận đó, nhiều người bạn đã nằm lại, chỉ còn những kỷ niệm và những lời hứa. Anh tự nhủ: mỗi đêm gác này, là mỗi lần mình giữ được mạng sống cho những người còn lại.

Đêm hôm ấy, gió rít qua rừng, làm những tán lá xào xạc như thì thầm chuyện đời. Nam tưởng tượng mẹ anh ở quê đang lo lắng cho mình, bữa cơm gia đình ấm áp, ánh nắng trên cánh đồng lúa vàng. Anh mỉm cười trong bóng tối, tự nhủ rằng, dù ở nơi gian khổ nhất, trái tim người lính vẫn giữ được sự ấm áp và nhân hậu.

Một tiếng động nhỏ vang lên. Nam đứng dậy, nhìn về phía bụi cây. Một đồng đội đang mò về trạm gác. Anh gọi nhẹ: “An toàn rồi, về đây đi.” Người đồng đội thở phào nhẹ nhõm, và cả hai cùng canh giữ khu vực. Trong giây phút ấy, họ không cần lời nói, ánh mắt đã trao cho nhau niềm tin và sự sẻ chia – điều quý giá hơn bất cứ vũ khí nào.

Sáng hôm sau, khi bình minh hé rạng, anh nhìn thấy ánh sáng xuyên qua tán lá, phủ lên khu rừng một màu vàng nhạt. Những chiếc lá rung rinh theo gió, tiếng chim ríu rít như xua đi bóng tối của đêm dài. Nam cười, nhận ra rằng chiến tranh có thể tàn khốc, nhưng lòng dũng cảm và tình đồng đội là thứ không bao giờ bị hủy hoại.

Ngày hòa bình đến, Nam trở về làng. Ngôi nhà cũ vẫn đứng đó, mái tranh đã bạc màu, nhưng chứa đầy kỷ niệm. Anh nhìn ra cánh đồng rộng, nơi mẹ từng trồng lúa, và nhận ra rằng mọi hy sinh, mọi ca gác đêm giá rét, mọi bữa cơm chia nửa nơi chiến khu, đều không vô nghĩa. Ký ức thời hoa lửa vẫn còn trong tim anh, như một lời nhắc nhở rằng tuổi trẻ đã sống trọn, và hòa bình hôm nay là phần thưởng quý giá nhất.

Nam bước đi giữa làng quê yên bình, ánh mắt rạng rỡ nhưng tràn đầy suy tư. Anh biết rằng, những đêm gác, những khoảnh khắc sợ hãi và những giây phút sẻ chia đã hun đúc nên con người mình hôm nay – một người lính không chỉ biết chiến đấu, mà còn biết yêu thương và trân trọng sự sống. Người gác đêm không chỉ bảo vệ đồng đội, mà còn giữ gìn những giá trị nhân văn giữa lửa đạn, để tuổi trẻ thời hoa lửa không bao giờ phai nhạt trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn