Người Gác Đêm
Những đêm dài canh gác giữa hiểm nguy.
Đêm đầu tiên nhận nhiệm vụ gác, Lâm không ngủ được từ chiều. Anh nằm trong hầm, mắt mở trừng trừng nhìn lên mái đất tối om, nghe rõ từng tiếng tim đập trong lồng ngực. Bên ngoài, rừng đêm dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và gió luồn qua những tán cây.
“Đến giờ rồi,” người đội trưởng khẽ gọi.
Lâm bật dậy, cầm lấy khẩu súng. Tay anh hơi run, nhưng anh cố siết chặt lại. Đây là lần đầu tiên anh gác đêm—một mình, giữa khoảng không mà bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.
Chốt gác nằm ở rìa khu rừng, nơi có thể nhìn ra con đường mòn phía trước. Ban ngày, nơi ấy chỉ là một lối đi bình thường. Nhưng khi đêm xuống, nó trở thành một khoảng tối sâu hun hút, như nuốt chửng mọi thứ.
Lâm đứng vào vị trí, hít một hơi thật sâu.
Ban đầu, mọi thứ đều đáng sợ.
Một tiếng lá rơi cũng khiến anh giật mình. Một cành cây gãy khẽ cũng đủ làm tim anh đập mạnh. Anh cố căng mắt nhìn vào bóng tối, nhưng càng nhìn, anh càng thấy mọi thứ như chuyển động. Có lúc, anh tưởng như có người đang đứng đó, cách mình chỉ vài bước.
Anh nuốt khan, tay siết chặt cò súng.
“Bình tĩnh… chỉ là gió thôi,” anh tự nhủ.
Thời gian trôi chậm đến mức khó chịu. Mỗi phút như kéo dài vô tận. Lâm bắt đầu thấy mỏi chân, nhưng không dám nhúc nhích nhiều. Anh sợ chỉ cần lơ là một chút, điều gì đó sẽ xảy ra.
Một lúc sau, anh nghe thấy tiếng bước chân.
Rất nhẹ. Nhưng rõ ràng.
Lâm lập tức nín thở, đưa súng lên. Tai anh căng ra, cố xác định hướng. Tiếng động lại vang lên, gần hơn một chút.
“Mật khẩu!” anh gọi khẽ, giọng hơi lạc đi.
Không có câu trả lời.
Tim anh đập dồn dập. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Tiếng bước chân dừng lại.
Không gian im phăng phắc.
Lâm đứng yên, không dám cử động. Anh cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình từ trong bóng tối.
Rồi bất chợt—một bóng nhỏ lao ra.
Lâm giật mình, suýt bóp cò.
Nhưng ngay sau đó, anh nhận ra—chỉ là một con thú nhỏ, có lẽ là sóc hoặc chồn, chạy vụt qua rồi biến mất.
Anh thở phào, chân như muốn khuỵu xuống.
Một tiếng cười khẽ vang lên phía sau:
“Lần đầu gác à?”
Lâm quay lại. Là Hưng, người gác ca sau.
“Ừ…” Lâm gật đầu, vẫn chưa hết hồi hộp.
Hưng vỗ vai anh:
“Quen dần thôi. Đêm đầu ai cũng vậy.”
Lâm không nói gì. Anh quay lại nhìn vào khoảng tối phía trước lần nữa.
Nhưng lần này, anh không còn thấy nó đáng sợ như trước.
Anh bắt đầu nhận ra—không phải đêm tối làm anh sợ, mà là những gì anh tưởng tượng ra trong đó.
Những ca gác sau đó, Lâm dần quen hơn. Anh học cách phân biệt tiếng gió với tiếng bước chân, tiếng thú rừng với tiếng người. Anh không còn giật mình trước mỗi âm thanh nhỏ.
Có những đêm rất yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức anh có thể nghe rõ tiếng lá rơi xuống đất. Trong những khoảnh khắc ấy, anh không còn nghĩ đến nỗi sợ nữa.
Anh nghĩ về nhà.
Về mẹ, chắc giờ này đã ngủ. Về em gái, có lẽ vẫn hay thức khuya học bài. Những hình ảnh ấy đến nhẹ nhàng, không còn khiến anh đau thắt như trước.
Một đêm, khi trời gần sáng, Lâm đứng nhìn về phía chân trời. Một vệt sáng mờ bắt đầu hiện ra, xé dần màn đêm.
Anh chợt nhận ra—đêm nào rồi cũng sẽ qua.
Ca gác kết thúc, người thay ca đến.
Lâm trao lại vị trí, rồi ngồi xuống bên một gốc cây. Anh thở ra chậm rãi, cảm thấy trong lòng nhẹ đi rất nhiều.
Đội trưởng đi ngang qua, nhìn anh một lúc rồi nói:
“Ổn rồi đấy.”
Lâm chỉ cười nhẹ.
Anh biết, mình không còn là người của đêm đầu tiên nữa.
Không phải vì đêm đã bớt tối,
mà vì anh đã học cách đứng vững trong bóng tối ấy.



