Người Gác Đêm Cuối Cùng (1)
Ở tiền tuyến, anh Tường là người lính gác đêm cuối cùng trong đơn vị. Anh không biết sáng mai mình có còn được nhìn thấy bình minh. Khi đêm xuống, anh nghe tiếng suối róc rách, tiếng côn trùng râm ran – những âm thanh bình thường mà hòa bình từng có. Tường khép mắt vài giây, tưởng tượng ra ánh sáng vàng trong căn nhà nhỏ quê anh. Anh gác tiếp ca đêm với một ước vọng đơn giản: chỉ cần thêm một ngày yên bình cho đồng đội. Và bình minh hôm sau thực sự ló dạng.



