Người gác đêm nơi tuyến lửa
Người gác đêm nơi tuyến lửa
Năm 1972, khi cuộc Chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt, Lâm được điều ra một chốt tiền tiêu gần vĩ tuyến 17, nơi được xem là “tuyến đầu của Tổ quốc”.
Chốt của anh chỉ là một căn hầm nhỏ, đào sâu xuống đất, phủ lá ngụy trang. Ban ngày, máy bay địch quần thảo trên bầu trời, tiếng bom nổ dội vào vách núi. Ban đêm, cả đơn vị thay phiên nhau gác, mắt dõi về phía trước—nơi có thể xuất hiện bất cứ dấu hiệu nào của đối phương.
Lâm là người lính trẻ nhất đơn vị. Đêm đầu tiên nhận nhiệm vụ gác, tay anh vẫn còn run. Trời tối đen như mực, chỉ có tiếng côn trùng và gió rít qua rừng. Anh nhớ đến mẹ, nhớ đến cánh đồng quê yên bình—những thứ giờ đây dường như rất xa vời.
“Quen rồi sẽ vững,” anh Tư, tiểu đội trưởng, vỗ vai Lâm trước khi vào ca nghỉ.
Một đêm nọ, khi Lâm đang trực, anh phát hiện những tiếng động lạ phía trước. Tim đập dồn dập, anh siết chặt khẩu súng, mắt không rời khoảng tối. Anh bình tĩnh báo hiệu cho đồng đội. Cả chốt lập tức vào vị trí chiến đấu.
Trận đánh diễn ra nhanh nhưng dữ dội. Đạn bay xé gió, đất đá tung lên mù mịt. Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, Lâm không còn cảm thấy sợ nữa—chỉ còn ý nghĩ phải giữ vững vị trí, không để đối phương vượt qua.
Khi trời gần sáng, mọi thứ trở lại yên tĩnh. Đơn vị đã giữ được chốt. Nhưng anh Tư—người luôn động viên Lâm—đã hy sinh trong trận chiến.
Sáng hôm đó, đứng trước rừng cây còn ám khói, Lâm lặng im rất lâu. Anh hiểu rằng từ giây phút này, mình không còn là chàng trai mới nhập ngũ nữa. Anh đã thực sự trở thành người lính nơi tuyến đầu.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Lâm trở lại nơi xưa. Chốt nhỏ giờ chỉ còn dấu tích, cỏ đã phủ xanh. Anh đứng lặng, nhớ về những đồng đội đã ngã xuống.
Anh khẽ nói, như gửi vào gió:
“Chúng tôi đã giữ được nơi này… để Tổ quốc được bình yên.”



