Người gác đèn biển vĩ tuyến 17
Người chiến sĩ kiên cường giữ vững ánh sáng ngọn hải đăng Cửa Tùng, định hướng cho những đoàn thuyền "không số" chuyển vũ khí vào Nam.
Nằm sát vĩ tuyến 17 - ranh giới chia cắt hai miền Nam Bắc trong những năm tháng chiến tranh, ngọn hải đăng Cửa Tùng không chỉ là người dẫn đường cho tàu thuyền trên biển mà còn là một cột mốc chủ quyền thiêng liêng. Chính vì vị trí chiến lược này, ngọn hải đăng liên tục là mục tiêu hủy diệt của pháo hạm Mỹ từ ngoài khơi bắn vào. Ông Ngô Văn Hùng cùng các đồng đội gác đèn đã bám trụ kiên cường tại đây với lời thề sắt đá: "Còn người, còn hải đăng, ánh sáng không bao giờ tắt".
Đêm đêm, dưới làn mưa bom bão đạn dội xuống, ông Hùng cùng đồng đội thay phiên nhau trèo lên đỉnh tháp cao để vận hành, bảo dưỡng ngọn đèn. Khi máy phát điện bị hỏng do trúng mảnh bom, các ông đã dùng sức người để quay mâm đèn thủ công suốt đêm, giữ cho luồng sáng quét đều đặn ra biển khơi, định hướng cho những đoàn tàu không số chở vũ khí, lương thực lặng lẽ cập bến an toàn. Nhiều lần tháp đèn bị sập một phần, ông Hùng bị thương nặng nhưng vẫn bám chặt lan can quyết không rời vị trí.
Sau ngày giải phóng, ông Hùng vẫn tiếp tục gắn bó với biển cả và ngọn hải đăng cho đến ngày nghỉ hưu. Đối với ông, ngọn hải đăng Cửa Tùng không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là người bạn tri kỷ, là nơi lưu giữ linh hồn và máu xương của những người đồng đội đã ngã xuống để giữ vững ánh sáng cho quê hương trong những năm tháng hoa lửa kiên cường.



