NGƯỜI GÁC ĐÈN ĐÊM CUỐI MÙA MƯA
Trạm gác đèn ở chân núi 104 là nơi đón đoàn xe từ phía bắc vào. NV của người gác đèn là bật – tắt – báo hiệu khi có máy bay, khi đường thông, khi cần dừng. Năm ấy tôi – Thục – được phân công gác đèn cùng anh Hoàng, một người ít nói nhưng sống có tình.
Một đêm mưa lạnh, trời đen đặc. Anh Hoàng đang soi đèn thì nghe tiếng máy bay gầm. “Tắt đèn!” – anh hét. Tôi vừa chạy vừa vấp ngã. Bom nổ, đất đá đổ xuống ầm ầm. Khi tôi định đứng dậy, nhận ra tay mình bị đá cứa chảy máu.
Trong khói bom, tôi thấy anh Hoàng ôm lấy cột đèn – nó bị gãy và nghiêng hẳn sang một bên. Anh giữ nó bằng cả thân mình. Tôi chạy tới: “Bỏ ra, nguy hiểm lắm!” Anh nói trong hơi thở: “Nếu cột đèn gãy, đoàn xe phía sau sẽ không biết đường mà tránh bom.”
Tôi cùng anh chống ngược cột đèn lên, vít dây lại. Bom nổ tiếp đợt hai. Mảnh bom sượt qua vai anh Hoàng. Máu thấm áo, nhưng anh vẫn đứng gác cho đến khi máy bay rút.
Khi đoàn xe an toàn qua núi, anh mới khụy xuống. Trên đường đưa đi cấp cứu, anh bảo tôi: “Cái đèn… không phải để chỉ đường. Nó là hy vọng.”
Anh Hoàng mất vì mất máu quá nhiều. Từ đó, mỗi mùa mưa đến, tôi lại nhớ bóng anh đứng bên cột đèn, giữa trời đen nghịt và khói bom… như một điểm sáng nhỏ nhưng đủ soi đường cho bao người.



