Khác

Người Gác Đèn Trong Đêm Bom

Giữa những đêm tối bị xé toạc bởi bom đạn, một nữ y tá trẻ vẫn kiên cường giữ ánh đèn dầu le lói để cứu chữa thương binh, bất chấp hiểm nguy luôn cận kề.

An Giang23/04/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Mai khi ấy 23 tuổi, là y tá tại một trạm cứu thương dã chiến nằm sâu trong rừng Trường Sơn. Trạm chỉ là vài căn lán dựng tạm bằng tre và lá, nhưng lại là nơi giành giật sự sống cho hàng chục thương binh mỗi ngày.

“Chúng tôi không có đủ thuốc, không có điện, chỉ có đèn dầu và lòng quyết tâm,” bà Mai nhớ lại. “Có những đêm, gió rít qua tán rừng, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, mà tay tôi vẫn phải giữ thật chắc để khâu vết thương.”

Một đêm cuối mùa mưa, trạm nhận được tin có một đơn vị vừa bị phục kích. Hàng loạt thương binh được cáng vào trong tình trạng nguy kịch. Máu thấm ướt cả những tấm võng. Bà Mai và đồng đội gần như làm việc không ngừng nghỉ.

Giữa lúc đang băng bó cho một người lính trẻ, ánh đèn dầu chợt chao đảo vì một cơn gió mạnh. Bên ngoài, tiếng nổ dồn dập tiến lại gần. Một quả bom rơi xuống cách trạm không xa, làm đất đá rung chuyển. Mái lán rung lên bần bật.

“Có người hét lên bảo tắt đèn đi, sợ máy bay phát hiện,” bà kể. “Nhưng nếu tắt đèn, chúng tôi không thể cứu người.”

Bà Mai đã lấy thân mình che ngọn đèn, giữ cho ánh sáng không tắt. Dưới ánh sáng yếu ớt ấy, bà tiếp tục khâu vết thương, lau máu và trấn an những người đang đau đớn.

Một người lính nắm chặt tay bà, thì thào: “Đừng để em chết… em còn chưa kịp về gặp mẹ.”
Bà chỉ khẽ đáp: “Còn thở là còn hy vọng.”

Đêm đó kéo dài như vô tận. Khi trời gần sáng, tiếng bom dần lắng xuống. Nhiều người đã được cứu sống, dù cũng có những người không qua khỏi.

“Nỗi đau thì không thể quen,” bà Mai nói, “nhưng mỗi sinh mạng giữ lại được là một lý do để chúng tôi tiếp tục.”

Nhiều năm sau, bà vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ – vật chứng của những đêm không ngủ. Với bà, đó không chỉ là ánh sáng, mà là niềm tin trong những thời khắc tăm tối nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn