Bài viết

Người gác đường giữa mùa mưa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh còn ác liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Nghệ An có chàng trai tên Vũ vừa tròn hai mươi hai tuổi.

Vũ sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha anh từng tham gia kháng chiến chống Pháp, còn mẹ là người phụ nữ tảo tần quanh năm bên ruộng lúa. Từ nhỏ, Vũ đã lớn lên cùng những câu chuyện về lòng dũng cảm và tình yêu quê hương.

Anh là người mạnh mẽ, ít nói nhưng rất trách nhiệm. Ước mơ của Vũ là sau này trở thành kỹ sư cầu đường để xây những con đường mới cho đất nước sau chiến tranh.

Khi tiếng gọi lên đường bảo vệ Tổ quốc vang lên, Vũ không chút chần chừ. Anh nói với mẹ:
— Con đi hôm nay để mai này quê mình có những con đường bình yên hơn.

Mẹ anh gói cho con ít cơm nắm, chiếc khăn tay cũ và chỉ dặn:
— Đi mạnh giỏi, giữ lấy lời hứa ngày trở về.

Ra chiến trường, Vũ được phân vào đơn vị công binh trên tuyến Trường Sơn. Công việc của anh là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe tiếp viện có thể vượt qua an toàn.

Những ngày mùa mưa, con đường đất đỏ trở nên lầy lội, trơn trượt và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Bom đạn địch liên tục đánh phá khiến nhiều đoạn đường vừa sửa xong lại bị hư hỏng.

Nhưng Vũ và đồng đội chưa bao giờ lùi bước.

Anh thường nói:
— Chỉ cần còn một chiếc xe phải đi qua, chúng ta vẫn phải giữ đường.

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận tin một đoạn đường trọng yếu bị sạt lở nặng sau trận bom. Nếu không khắc phục ngay trong đêm, đoàn xe chở thuốc men ra tiền tuyến sẽ bị chặn lại.

Không đợi mệnh lệnh nhắc lại, Vũ cùng tổ công binh lập tức lên đường. Mưa xối xả, bùn đất ngập đến đầu gối, tiếng bom vọng lại từ phía xa khiến ai cũng hiểu nhiệm vụ lần này vô cùng nguy hiểm.

Dưới ánh đèn pin yếu ớt, Vũ cùng đồng đội xúc từng xẻng đất, kéo từng thân cây để gia cố mặt đường. Đôi bàn tay rớm máu vì đá sắc, nhưng anh vẫn không dừng lại.

Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Đoàn xe nối nhau vượt qua trong niềm vui nghẹn ngào của mọi người.

Nhưng khi chiếc xe cuối cùng vừa đi qua, một trận bom bất ngờ trút xuống. Để bảo vệ đồng đội phía sau, Vũ lao ra cảnh báo và mãi mãi nằm lại nơi con đường mình vừa cứu sống.

Ngày đất nước hòa bình, con đường năm xưa đã được trải nhựa phẳng lì, nối liền những bản làng xa xôi. Người dân dựng một tấm bia nhỏ bên đường để tưởng nhớ người lính công binh trẻ tuổi.

Mỗi mùa mưa về, người ta vẫn nhắc đến Vũ — người gác đường thầm lặng, đã dùng cả tuổi xuân để giữ cho những chuyến xe của Tổ quốc không bao giờ dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn