Người gác hầm trú ẩn
Người gác hầm trú ẩn
Ở khu sơ tán, có một ông lão tình nguyện làm người gác hầm mỗi đêm.
Mỗi khi còi báo động vang lên, ông lại đi từng nhà gọi mọi người xuống hầm.
Có đêm mưa rét, ông ướt sũng nhưng vẫn cầm đèn bão đứng ở cửa hầm đến khi mọi người yên tâm.
Sau chiến tranh, dân làng dựng cho ông một chiếc ghế đá dưới gốc đa và gọi đó là “ghế của người gác đêm”.



