Người Gác Rừng
Người Gác Rừng
Cánh rừng già nơi chiến khu là con đường vận chuyển quan trọng nên luôn cần người canh gác cẩn mật. Công việc ấy được giao cho Lộc — chàng trai ít nói nhưng vô cùng gan dạ.
Đêm nào Lộc cũng lặng lẽ đi tuần dọc các lối mòn giữa rừng sâu. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân đôi lúc khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Có hôm trời tối đen như mực, sương phủ kín lối đi nhưng Lộc vẫn kiên trì đứng gác đến sáng. Cậu hiểu chỉ cần lơ là một chút, cả tuyến đường có thể gặp nguy hiểm.
Một đêm, Lộc phát hiện dấu chân lạ gần khu vực đóng quân. Cậu lập tức báo động giúp đơn vị kịp thời tránh được cuộc tập kích bất ngờ.
Sau hôm ấy, mọi người càng thêm quý mến chàng lính trẻ trầm lặng.
Lộc chỉ cười nhẹ rồi tiếp tục công việc quen thuộc của mình giữa rừng già đầy sương lạnh.
Giữa thời hoa lửa, những người lính âm thầm như Lộc đã trở thành đôi mắt canh giữ sự bình yên cho đồng đội bằng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm không bao giờ lay chuyển.


