Người Gác Rừng Năm Ấy
Năm 1968, giữa đại ngàn Trường Sơn, ông Tư Lộc được giao nhiệm vụ bảo vệ một khu rừng đặc biệt. Đó không chỉ là cánh rừng nguyên sinh mà còn là nơi bộ đội thường xuyên hành quân, trú quân và cất giấu lương thực.
Ông Tư vốn là người dân tộc Vân Kiều. Cả cuộc đời gắn bó với núi rừng nên từng con suối, từng lối mòn đều thuộc nằm lòng. Khi chiến tranh lan đến quê hương, ông tình nguyện làm người dẫn đường và bảo vệ rừng cho cách mạng.
Mỗi ngày, ông đi tuần từ sáng sớm. Trên vai là chiếc gùi tre, bên hông là con dao phát. Ông kiểm tra các tuyến đường bí mật, quan sát dấu vết lạ và báo tin cho bộ đội nếu phát hiện nguy hiểm.
Một lần, trong lúc tuần tra, ông phát hiện dấu chân người lạ gần khu kho lương thực. Biết có thể là toán biệt kích, ông lập tức quay về báo cáo.
Nhờ thông tin ấy, bộ đội kịp thời di chuyển toàn bộ kho hàng trước khi địch càn quét.
Sau trận đó, người chỉ huy bắt tay ông thật chặt:
– Nhờ bác mà hàng trăm tấn lương thực được bảo toàn.
Ông Tư chỉ cười:
– Tôi chỉ làm việc của người giữ rừng thôi.
Năm tháng trôi qua, bom đạn đã làm nhiều cánh rừng tan hoang. Nhưng khu rừng ông bảo vệ vẫn tồn tại như một pháo đài xanh.
Ngày đất nước thống nhất, ông đứng giữa rừng nhìn những cây cổ thụ vươn cao.
Ông hiểu rằng mình không chỉ giữ rừng.
Ông đã góp phần giữ gìn sự sống cho biết bao người lính năm ấy.



