Người Gác Rừng Tuổi Mười Sáu
Ở ven khu rừng nguyên sinh có một cậu bé tên Lâm. Gia đình nghèo, cha mất sớm, Lâm sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ dưới chân núi.
Từ nhỏ, Lâm đã yêu khu rừng ấy. Cậu thuộc từng con suối, từng lối mòn và biết tên của nhiều loài chim, loài cây mà người khác chưa từng nghe đến.
Mùa hè năm ấy, nắng nóng kéo dài khiến rừng khô hanh. Các kiểm lâm luôn lo ngại nguy cơ cháy rừng.
Một buổi chiều, trên đường đi lấy củi, Lâm phát hiện một cột khói mỏng bốc lên từ phía sườn núi. Cậu lập tức chạy đến kiểm tra.
Khi tới nơi, Lâm thấy một đám cháy nhỏ đang lan nhanh trên lớp lá khô. Có lẽ ai đó bất cẩn để lại tàn lửa sau khi nghỉ chân trong rừng.
Không có điện thoại để liên lạc, cũng không có ai ở gần, Lâm biết rằng nếu chậm trễ, cả cánh rừng có thể biến thành biển lửa.
Cậu dùng cành cây dập lửa, rồi đào những rãnh đất ngăn đám cháy lan rộng. Khói bụi làm mắt cay xè, bàn tay phồng rộp vì nóng rát.
Nhưng gió bất ngờ nổi lên.
Ngọn lửa bùng mạnh hơn và lan sang những bụi cây xung quanh.
Lâm hiểu rằng một mình cậu không thể dập tắt hoàn toàn đám cháy. Cậu liền chạy băng rừng gần năm cây số để báo cho trạm kiểm lâm.
Đường núi dốc đứng. Nhiều lần cậu vấp ngã nhưng vẫn cố đứng dậy.
Khi đến nơi, Lâm gần như kiệt sức.
Nhận được tin báo, lực lượng kiểm lâm lập tức lên đường. Nhờ phát hiện sớm nên họ khống chế được đám cháy trước khi nó lan rộng.
Sau khi vụ việc kết thúc, trưởng trạm kiểm lâm nói:
— Nếu cháu không phát hiện kịp thời, hàng trăm héc-ta rừng có thể đã bị thiêu rụi.
Lâm chỉ cười:
— Cháu không muốn mất đi khu rừng này. Nó giống như ngôi nhà thứ hai của cháu.
Vài tháng sau, trong một lần khảo sát khu vực được cứu khỏi đám cháy, các nhà khoa học phát hiện một quần thể cây quý hiếm đang sinh trưởng ở đó. Đây là loài thực vật có nguy cơ tuyệt chủng và rất ít nơi còn tồn tại.
Mọi người càng hiểu rằng hành động của Lâm không chỉ cứu một cánh rừng mà còn góp phần bảo vệ một phần tài sản thiên nhiên vô giá.
Năm mười tám tuổi, Lâm trở thành kiểm lâm viên trẻ nhất của địa phương. Mỗi khi dẫn các em nhỏ vào rừng tham quan, cậu thường kể về ngày mình phát hiện đám cháy.
Cậu luôn kết thúc câu chuyện bằng một câu nói:
— Thiên nhiên không thể tự lên tiếng cầu cứu. Vì thế chúng ta phải học cách bảo vệ nó.
Những đứa trẻ lặng im nhìn cánh rừng xanh bạt ngàn trước mặt. Trong tiếng chim hót vang vọng giữa núi đồi, ai cũng cảm nhận được rằng người anh hùng đôi khi không cần chiến công vang dội. Chỉ cần một trái tim biết yêu thương và dám hành động vì điều tốt đẹp.



