Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Gác Suối Krông Ana

Câu chuyện kể về một người du kích trẻ âm thầm canh giữ bến nước quan trọng trên suối Krông Ana, góp phần bảo vệ tuyến đường tiếp tế giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Đắk Lắk06/04/2026H Sươn Kbuôr (TRƯỜNG TIỂU HỌC AMA JHAO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Phúc, sinh năm 1952. Những năm chiến tranh, tôi tham gia lực lượng du kích tại một xã nhỏ gần suối Krông Ana, Đắk Lắk.

Con suối ấy không chỉ là nguồn nước của buôn làng, mà còn là điểm tiếp tế quan trọng cho bộ đội. Ban ngày, nước chảy hiền hòa. Nhưng ban đêm, nơi đây trở thành tuyến đường bí mật.

Nhiệm vụ của tôi là canh gác bến suối, phát hiện địch và bảo vệ các chuyến vận chuyển.

Mỗi đêm, tôi ngồi lặng dưới tán cây, tai lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất. Tiếng nước chảy, tiếng gió, tiếng lá rừng… tất cả đều quen thuộc.

Nhưng chỉ cần một âm thanh lạ, tôi lập tức cảnh giác.

Một đêm trăng mờ, khi đoàn bộ đội đang lội qua suối, tôi bất ngờ phát hiện ánh đèn pin từ phía xa. Địch đang tiến lại gần.

Tôi lập tức ra hiệu bằng tiếng chim giả – tín hiệu đã được quy ước trước. Đoàn người nhanh chóng dừng lại, ẩn mình dưới tán cây.

Tôi bò sát xuống đất, quan sát. Tim đập mạnh nhưng tôi phải giữ bình tĩnh.

Địch đi qua ngay sát bờ suối, nhưng không phát hiện ra chúng tôi.

Khi chúng đi xa, tôi lại ra hiệu. Đoàn người tiếp tục vượt suối an toàn.

Một anh bộ đội vỗ vai tôi, khẽ nói:
“Nhờ cậu mà chúng tôi qua được.”

Tôi chỉ cười. Trong chiến tranh, mỗi việc nhỏ đều có thể cứu sống nhiều người.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi vẫn trở lại con suối ấy.

Krông Ana vẫn chảy, trong veo và yên bình. Không còn những đêm căng thẳng, không còn tiếng bước chân rình rập.

Nhưng với tôi, nơi đó mãi là ký ức.

Một bến nước nhỏ…
nhưng đã chứng kiến biết bao con người đi qua giữa thời hoa lửa.

Và tôi – một người gác suối năm nào –
vẫn tự hào vì đã góp một phần nhỏ để giữ bình yên cho dòng chảy ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn