Người Gánh Nước
Người Gánh Nước
Con giếng đầu làng là nơi ngày nào cô Hương cũng ra gánh nước cho bệnh xá dã chiến gần đó.
Đường từ giếng đến bệnh xá không xa nhưng phải đi qua đoạn đất trống thường bị máy bay quần thảo. Dù vậy, Hương chưa từng để bệnh xá thiếu nước một ngày nào.
Hai vai cô hằn đỏ vì đòn gánh nặng trĩu nhưng bước chân vẫn nhanh nhẹn và vững vàng.
Một lần đang trên đường trở về, còi báo động bất ngờ vang lên. Mọi người vội chạy xuống hầm nhưng Hương vẫn cố mang những thùng nước vào bệnh xá trước rồi mới trú ẩn.
Bác sĩ trong bệnh xá nhìn cô gái trẻ ướt đẫm mồ hôi mà nghẹn ngào cảm động.
Hương chỉ cười nhẹ: “Các anh còn cần nước để cứu người.”
Chiều xuống, bóng cô lại lặng lẽ đi về phía giếng làng dưới ánh nắng nhạt cuối ngày.
Giữa thời hoa lửa, những con người bình dị như Hương đã âm thầm góp sức bằng tất cả lòng tận tụy và sự kiên cường của mình.


