NGƯỜI GIAO LIÊN
NGƯỜI GIAO LIÊN Cụ Hoàng Văn Hiển. Năm sinh: 1935. Quê quán: Xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.
NGƯỜI GIAO LIÊN
Cụ Hoàng Văn Hiển. Năm sinh: 1935. Quê quán: Xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.
Cuộc đời của cụ Hoàng Văn Hiển giống như một cuốn biên niên sử bằng xương bằng thịt, tái hiện lại một giai đoạn rực rỡ và đau thương của dân tộc Việt Nam. Sinh năm 1935 tại xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An – vùng đất vốn nổi danh với tinh thần hiếu học và lòng yêu nước nồng nàn, cụ đã lớn lên trong hơi thở của văn hóa và đạo đức. Cha cụ là một thầy thuốc Đông y am hiểu chữ Nho và chữ Quốc ngữ, người không chỉ bốc thuốc cứu người mà còn tận tâm dạy chữ cho dân nghèo. Mẹ cụ là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam tần tảo, một nắng hai sương trên cánh đồng để nuôi con khôn lớn giữa thời buổi loạn lạc. Chính môi trường giàu nghĩa tình ấy đã gieo vào lòng cậu bé Hiển những hạt giống đầu tiên về ý chí phụng sự Tổ quốc.
Năm 1949, khi mới vừa tròn 14 tuổi, cái tuổi mà lẽ ra còn đang được bao bọc, cậu thiếu niên Hoàng Văn Hiển đã tình nguyện xin làm giao liên cho Ty Quân giới Liên khu 4. Dù chưa đủ tuổi nhập ngũ, nhưng với sự nhanh nhẹn và lòng nhiệt huyết, cậu đã bắt đầu con đường gắn bó với cách mạng. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cụ được điều động vào Đại đội 35 (C35), Tổng đội 34 Thanh niên xung phong. Năm 1954, ở tuổi 19 đầy nhựa sống, cụ hành quân về phía Điện Biên Phủ.
Ký ức của cụ về những ngày tháng ấy là những đêm hành quân xuyên rừng, vượt qua núi cao vực thẳm dưới làn mưa bom bão đạn. Đơn vị của cụ có một quy tắc khắc nghiệt: "Hành quân liên tục bốn đêm mới được nghỉ một ngày". Trong bóng tối mênh mông của đại ngàn Tây Bắc, những người chiến sĩ trẻ phải đối mặt với cái đói, sự thiếu thốn lương thực, sự rình rập của biệt kích và hiểm họa từ rừng sâu nước độc. Thế nhưng, tất cả những khó khăn ấy không làm nhụt chí mà trái lại còn tôi luyện nên tinh thần đồng đội sắt son. Đỉnh cao của sự dâng hiến là trận đánh vào cứ điểm đồi C2. Tại đây, đơn vị C35 của cụ đã góp phần quan trọng vào chiến thắng lịch sử "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Sau khi khói súng tan bớt, cụ nhận được một vinh dự thiêng liêng: Được tuyển chọn vào lực lượng bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong đội hình danh dự. Đây là quãng thời gian cụ xem là trang sử vàng trong đời quân ngũ. Kết thúc nhiệm vụ, cụ chuyển công tác về Long An và sau này định cư tại Tây Ninh. Ở tuổi 90, cụ vẫn miệt mài viết báo, làm thơ, giữ cho ngọn lửa cách mạng luôn rực cháy trong lòng thế hệ trẻ.
Khi viết về cuộc đời cụ Hiển, tôi không khỏi nghẹn ngào trước con số 14 tuổi – cái tuổi mà cụ đã dấn thân vào con đường giao liên đầy nguy hiểm. Đó là một minh chứng hùng hồn cho thấy lòng yêu nước của người Việt Nam không bao giờ đợi tuổi. Sự hy sinh của cụ và đồng đội tại đồi C2 là một bài học đắt giá về giá trị của độc lập, tự do. Tôi cảm nhận được một sức mạnh tinh thần to lớn tỏa ra từ người lính già ấy; dù đi qua ba thế kỷ, ánh mắt cụ vẫn sáng rực khi nói về khí phách Điện Biên. Điều này nhắc nhở thế hệ chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó được xây dựng bằng xương máu và ý chí kiên cường của những người con như cụ Hiển. Tôi tự hứa sẽ sống xứng đáng hơn với sự dâng hiến đó, luôn "ngẩng cao đầu" để đóng góp cho quê hương.



