NGƯỜI GIAO LIÊN GIỮA ĐẠI NGÀN
Năm 1971, sau nhiều tháng tham gia bảo vệ tuyến vận tải, ông Phạm Xuân Lợi được điều động hỗ trợ tổ giao liên của đơn vị. Công việc mới đòi hỏi sự nhanh nhẹn, cẩn trọng và đặc biệt là khả năng ghi nhớ đường đi trong những khu rừng bạt ngàn.
Những tuyến giao liên khi ấy chủ yếu men theo các sườn núi, khe suối và những cánh rừng già. Để tránh sự phát hiện của máy bay địch, phần lớn hành trình được thực hiện vào ban đêm. Ban ngày, mọi người ẩn mình dưới tán rừng hoặc trong các lán ngụy trang.
Chuyến công tác đầu tiên của ông là dẫn một tổ cán bộ vượt qua hơn ba mươi cây số đường rừng để đến một sở chỉ huy phía trước. Trước giờ xuất phát, người chỉ huy chỉ giao một câu ngắn gọn:
– Phải đưa anh em đến nơi an toàn.
Mệnh lệnh đơn giản nhưng chứa đựng trách nhiệm rất lớn.
Đêm ấy, đoàn người bắt đầu lên đường khi trăng vừa khuất sau đỉnh núi. Phía trước là những con đường mòn nhỏ chỉ vừa đủ một người đi. Hai bên là rừng già âm u với những thân cây cao vút.
Ông Lợi đi đầu, tay cầm chiếc đèn pin được che kín ánh sáng. Thỉnh thoảng, ông dùng dao phát nhẹ những bụi cây chắn lối. Tiếng bước chân vang lên khe khẽ trên lớp lá mục dày dưới chân.
Khoảng nửa đêm, một cơn mưa rừng bất ngờ đổ xuống. Chỉ trong chốc lát, mọi người đã ướt sũng. Con đường đất trở nên trơn trượt khiến việc di chuyển khó khăn hơn nhiều. Có đoạn phải bám vào rễ cây mới có thể leo qua dốc.
Dù vậy, không ai than phiền. Mọi người lặng lẽ tiến bước trong màn mưa dày đặc.
Gần sáng, khi đoàn người chuẩn bị vượt qua một con suối lớn, nước bất ngờ dâng cao do mưa đầu nguồn. Dòng nước chảy xiết cuốn theo cành cây và đất đá khiến ai cũng lo lắng.
Ông Lợi cùng vài đồng đội nhanh chóng dùng dây thừng buộc thành đường dẫn tạm. Từng người bám dây vượt qua dòng nước lạnh buốt. Có lúc nước dâng gần tới ngực nhưng tất cả đều cố gắng vượt qua an toàn.
Khi đến được bờ bên kia, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Sau gần hai ngày đêm liên tục di chuyển, đoàn công tác cuối cùng cũng tới nơi tập kết đúng thời gian quy định. Các cán bộ bắt tay ông thật chặt để cảm ơn. Dù mệt mỏi, ông cảm thấy vô cùng vui mừng vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Những tháng ngày sau đó, ông tiếp tục tham gia nhiều chuyến giao liên khác. Có chuyến mang công văn khẩn vượt qua những trọng điểm bị đánh phá dữ dội. Có chuyến dẫn các đơn vị mới vào chiến trường giữa những cánh rừng đầy bom từ trường và mìn còn sót lại.
Nguy hiểm luôn rình rập nhưng ông cùng đồng đội chưa bao giờ chùn bước. Họ hiểu rằng mỗi văn bản được chuyển đến đúng lúc, mỗi đoàn quân được dẫn đường an toàn đều góp phần quan trọng vào thành công của nhiệm vụ chung.
Nhiều năm đã trôi qua, ký ức về những đêm lặng lẽ băng rừng vẫn còn nguyên trong tâm trí ông Phạm Xuân Lợi. Đó là những tháng ngày tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Giữa đại ngàn Trường Sơn, những người giao liên âm thầm như những mạch nối của chiến trường, góp phần làm nên sức mạnh của cuộc kháng chiến.
Đối với ông, mỗi con đường đã đi qua, mỗi dòng suối đã vượt qua và mỗi chuyến giao liên hoàn



