Khác

NGƯỜI GIAO LIÊN NHỎ TUỔI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Khánh Hòa26/04/2026Chi đoàn thôn 15 (Đoàn xã Vạn Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng hoạt động cách mạng, cô Nguyễn Thị Thanh Trang đảm nhận nhiệm vụ giao liên và liên lạc thuộc huyện ủy Vạn Ninh. Công việc của cô là dẫn đường cho bộ đội từ Bắc vào Nam, đưa họ đến các trạm liên lạc an toàn, đồng thời giữ mạch thông tin giữa cơ quan và cơ sở luôn thông suốt. Đó là một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả một đơn vị, thậm chí là một chiến dịch.

Là một cô gái nhỏ tuổi, vóc người không lớn, nhưng cô lại mang trên vai trách nhiệm nặng nề. Những con đường cô đi không phải là lối mòn bình thường, mà là những tuyến đường rừng hiểm trở, quanh co, nhiều đoạn phải lội suối, băng qua dốc núi trơn trượt. Đặc biệt, nhiều khu vực đã bị địch rải bom mìn dày đặc, ẩn dưới lớp lá khô hoặc đất đá, rất khó phát hiện. Mỗi bước chân đều phải dò dẫm, quan sát kỹ lưỡng, bởi chỉ cần sơ sẩy là có thể phải trả giá bằng mạng sống.

Có những chuyến đi kéo dài suốt đêm. Cô cùng bộ đội lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, không dám bật đèn, không dám gây tiếng động lớn. Mọi tín hiệu liên lạc đều được thực hiện bằng ám hiệu, bằng những quy ước riêng để giữ bí mật tuyệt đối. Những lúc nghỉ chân, cũng chỉ dám ngồi lặng lẽ, lắng nghe từng âm thanh xung quanh để đề phòng địch phục kích.

Không chỉ nguy hiểm bởi bom mìn, cô còn phải đối mặt với nguy cơ bị địch phát hiện bất cứ lúc nào. Có những lúc đang đi, nghe tiếng động lạ, cả đoàn phải lập tức ẩn mình vào rừng, nín thở chờ đợi. Những giây phút ấy, thời gian như kéo dài vô tận, tim đập dồn dập, nhưng không ai được phép hoảng loạn.

Dù còn trẻ, cô Trang luôn ý thức rất rõ về trách nhiệm của mình. Cô hiểu rằng mình không chỉ đi cho riêng mình, mà đang dẫn đường cho cả một lực lượng phía sau. Nếu lạc đường, nếu đi sai hướng, không chỉ bản thân gặp nguy hiểm mà cả đơn vị cũng có thể rơi vào tình thế nguy cấp. Chính vì vậy, cô luôn ghi nhớ từng lối rẽ, từng dấu mốc, từng đặc điểm của địa hình. Con đường đi nhiều lần đến mức in sâu trong trí nhớ, như một tấm bản đồ sống.

Trong suốt thời gian làm giao liên, dù phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy, cô chưa bao giờ chùn bước. Nỗi sợ vẫn có, nhưng không lấn át được ý chí. Điều giữ cô đứng vững chính là niềm tin vào cách mạng và tinh thần “nhiệm vụ là trên hết”.

Chính lòng dũng cảm, sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm cao đã giúp cô hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Hình ảnh cô gái giao liên nhỏ bé nhưng kiên cường, lặng lẽ đi qua những cánh rừng, những con đường đầy bom mìn, đã trở thành biểu tượng đẹp của một thế hệ thanh niên trong thời chiến – những con người sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIAO LIÊN NHỎ TUỔI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa