Người có công giúp đỡ cách mạng

Người giáo viên năm xưa – Bà Nguyễn Thị Lý

Nghệ An05/07/2026hồ văn tố (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người giáo viên năm xưa – Bà Nguyễn Thị Lý

Người giáo viên năm xưa – Bà Nguyễn Thị Lý

Chi đội 6D – Trường THCS Quỳnh Bảng

"Chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời cống hiến vẫn luôn là ngọn lửa soi sáng cho các thế hệ hôm nay. Có những người không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng vẫn lặng thầm góp sức mình vì độc lập của Tổ quốc."

Trong hành trình giáo dục truyền thống với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn", chúng em – học sinh Chi đội 6D, Trường THCS Quỳnh Bảng – đã có dịp đến thăm bà Nguyễn Thị Lý, một bệnh binh hiện đang sinh sống tại thôn Tâm Tiến, xã Quỳnh Anh. Đó là một buổi gặp gỡ giản dị nhưng để lại trong lòng chúng em biết bao cảm xúc và bài học quý giá.

Bà Nguyễn Thị Lý từng là giáo viên của Trường THCS Quỳnh Bảng. Gần hai mươi năm đã trôi qua kể từ ngày bà nghỉ hưu, nhưng trong lòng đồng nghiệp, học trò và bà con địa phương, bà vẫn luôn là người giáo viên tận tụy, mẫu mực và giàu lòng nhân ái.

Con đường dẫn vào ngôi nhà nhỏ của bà rợp bóng tre xanh. Đón chúng em là hình ảnh người giáo viên năm xưa với mái tóc bạc trắng, đôi mắt hiền từ sau cặp kính đã cũ. Nụ cười ấm áp của bà khiến khoảng cách giữa các thế hệ như được xóa nhòa.

Chúng cháu chào bà ạ!

Bà nhẹ nhàng mỉm cười:

Các cháu đến chơi, bà vui lắm. Mau vào nhà nào!

Trong căn nhà giản dị, trên bức tường treo ngay ngắn những tấm giấy khen, bằng khen và nhiều kỷ niệm chương. Đặc biệt, ánh mắt chúng em dừng lại trước tấm Huân chương Kháng chiến đã nhuốm màu thời gian – minh chứng cho những năm tháng cống hiến của bà.

Bạn lớp trưởng lễ phép hỏi:

Thưa bà, bà cũng từng tham gia kháng chiến phải không ạ?

Bà khẽ gật đầu. Ánh mắt hiền hậu bỗng trở nên xa xăm như đang trở về những năm tháng tuổi trẻ.

Bà kể rằng, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ngoài công việc dạy học, bà còn tham gia phục vụ chiến trường, chuyển thư từ, vận chuyển lương thực, thuốc men và chăm sóc các thương binh. Những công việc ấy tuy thầm lặng nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy bởi bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào.

Ngày ấy, quê hương Quỳnh Lưu còn rất nhiều khó khăn. Những làng quê ven biển thường xuyên hứng chịu các trận bom của kẻ thù. Nhà cửa đổ nát, cuộc sống của người dân vô cùng thiếu thốn. Nhưng giữa gian khổ ấy, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của người dân vẫn chưa bao giờ bị khuất phục.

Điều bà nhớ nhất là một đêm mưa lớn, khi bà cùng một số thanh niên trong xã được giao nhiệm vụ đưa lương thực và thuốc men đến nơi bộ đội đang trú quân.

Con đường lầy lội, tối đen như mực. Trên bầu trời, máy bay địch liên tục quần thảo. Ai cũng biết chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả đoàn có thể gặp nguy hiểm.

Khi đoàn người đi qua một cánh đồng, còi báo động bất ngờ vang lên.

Mọi người lập tức tìm nơi trú ẩn.

Giữa lúc hỗn loạn ấy, bà nhìn thấy một em bé bị lạc mẹ đang đứng giữa đường khóc nức nở.

Không một chút do dự, bà lao ra ôm em bé vào lòng rồi chạy thật nhanh xuống hầm trú ẩn.

Khi tiếng bom vừa dứt, mọi người mới phát hiện bà đã bị thương ở chân do mảnh bom văng trúng.

Kể đến đây, bà chỉ mỉm cười hiền hậu như thể đó là chuyện rất bình thường.

Bạn Minh xúc động hỏi:

Lúc đó bà có sợ không ạ?

Bà nhìn chúng em rồi nhẹ nhàng đáp:

Ai cũng biết sợ chứ các cháu. Nhưng khi Tổ quốc cần, khi thấy người khác gặp nguy hiểm, mình chỉ nghĩ làm sao cứu được họ trước đã.

Câu trả lời giản dị ấy khiến cả căn phòng lặng đi.

Bà còn kể cho chúng em nghe về một người thanh niên của quê hương Quỳnh Lưu đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội vượt qua vùng bom đạn. Dù biết con đường phía trước đầy hiểm nguy, anh vẫn tình nguyện đi đầu để đồng đội được an toàn.

Giọng bà chậm lại:

Nếu không có sự hy sinh của biết bao người như thế, sẽ không có hòa bình hôm nay.

Lời kể của bà không chỉ tái hiện một thời chiến tranh gian khổ mà còn giúp chúng em hiểu rằng, lịch sử không chỉ được viết nên bởi những trận đánh lớn, mà còn được làm nên từ biết bao con người bình dị, âm thầm cống hiến và hy sinh.

Buổi trò chuyện khép lại trong niềm xúc động.

Bạn Lan thay mặt cả lớp nói:

Chúng cháu biết ơn thế hệ của bà rất nhiều. Chúng cháu sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ công lao của các bác, các cô chú đã hy sinh vì đất nước.

Bà Nguyễn Thị Lý nhìn chúng em bằng ánh mắt đầy yêu thương:

Điều bà mong nhất là các cháu chăm ngoan, học giỏi, sống tử tế, biết yêu quê hương và trân trọng những gì mình đang có. Các cháu chính là tương lai của đất nước.

Rời ngôi nhà nhỏ, nắng vàng trải khắp con đường quê, tiếng ve vẫn rộn ràng trên những hàng cây. Trong lòng mỗi bạn học sinh Chi đội 6D là niềm xúc động khó tả. Chúng em hiểu rằng, những người như bà Nguyễn Thị Lý đã góp phần làm nên hòa bình bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần trách nhiệm.

Buổi gặp gỡ không chỉ giúp chúng em hiểu thêm về lịch sử mà còn khơi dậy lòng biết ơn, niềm tự hào và ý thức trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.

Chúng em xin kính chúc bà Nguyễn Thị Lý luôn mạnh khỏe, tiếp tục là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và tình yêu nghề giáo. Chúng em xin hứa sẽ không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống nhân ái, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và quê hương, để xứng đáng với sự hy sinh và cống hiến của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người giáo viên năm xưa – Bà Nguyễn Thị Lý | Câu chuyện thời hoa lửa