NGƯỜI GIEO CHỮ TRÊN MẢNH ĐẤT NGHÈO
Trong ký ức của nhiều thế hệ người dân Duy Sơn, hình ảnh Lưu Ban không chỉ gắn với thủy điện hay dệt may, mà còn là người luôn trăn trở về chuyện học hành của con em quê hương.
Ở cái thời mà cái ăn còn chưa đủ, việc cho con đi học vẫn bị xem là điều xa xỉ. Nhiều gia đình cho con nghỉ học sớm để phụ giúp việc nhà, lên rừng, xuống ruộng kiếm sống. Điều đó khiến ông Lưu Ban không khỏi day dứt. Ông thường chống gậy đi khắp các thôn, ghé từng nhà, nói chuyện với từng bậc phụ huynh. Lời lẽ của ông mộc mạc, thẳng thắn nhưng đầy trách nhiệm: nếu cuộc sống đã khá hơn mà vẫn không cho con đi học, thì chính là đang tự đánh mất tương lai của mình. Không phải là những bài diễn thuyết dài dòng, mà chính sự chân thành và quyết liệt ấy đã lay động lòng người. Dần dần, nhiều gia đình thay đổi suy nghĩ, cho con tiếp tục đến trường. Hôm nay, khi nhìn lại, nhiều người trưởng thành từ Duy Sơn đã có mặt ở các giảng đường đại học, trở thành cán bộ, kỹ sư, giáo viên… Họ luôn nhắc đến ông với một sự biết ơn sâu sắc.
Bởi lẽ, ông không chỉ “đánh thức” dòng điện, mà còn âm thầm thắp sáng con đường tri thức cho cả một thế hệ.


