Người giữ bầu trời Cồn Cỏ
Nguyễn Văn Mật sinh năm 1940 tại Quảng Bình – vùng đất miền Trung từng trải qua nhiều năm tháng chiến tranh ác liệt. Lớn lên bên những dòng sông, bãi biển và làng quê chịu nhiều thử thách, ông sớm hiểu giá trị của sự bình yên và trách nhiệm của người thanh niên khi đất nước cần.
Trong những năm chống Mỹ, Nguyễn Văn Mật nhập ngũ và trở thành người lính pháo cao xạ. Ông được giao nhiệm vụ Trung sĩ, khẩu đội trưởng súng cao xạ 14,5mm, trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ đảo Cồn Cỏ.
Cồn Cỏ là một hòn đảo nhỏ nhưng có vị trí quan trọng trên vùng biển miền Trung. Trong chiến tranh, nơi đây thường xuyên phải đối mặt với các cuộc đánh phá từ máy bay và tàu chiến đối phương. Những người lính trên đảo vừa chiến đấu, vừa chịu đựng điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt giữa biển khơi.
Với khẩu đội trưởng súng 14,5mm, Nguyễn Văn Mật phải luôn trong tư thế sẵn sàng. Mỗi khi có tín hiệu báo động, ông cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí, đưa khẩu súng vào hướng chiến đấu, theo dõi từng mục tiêu trên bầu trời.
Ông thường nhắc các chiến sĩ trong khẩu đội:
– Trận địa của mình ở giữa biển. Phía sau là đất liền, phía trước là sóng gió. Muốn giữ đảo thì trước hết phải giữ vững tinh thần.
Những ngày chiến đấu trên Cồn Cỏ là những ngày đầy gian khổ. Bom đạn có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng những người lính vẫn kiên cường bám trụ. Họ vừa sửa chữa công sự sau các đợt đánh phá, vừa duy trì trực chiến để bảo vệ đảo.
Có lần sau một trận oanh kích dữ dội, một chiến sĩ trẻ nhìn những hố bom mới trên đảo rồi lo lắng:
– Địch đánh phá mãi như vậy, mình có giữ được đảo không anh?
Nguyễn Văn Mật nhìn ra biển, bình tĩnh đáp:
– Còn người lính trên đảo thì còn trận địa. Còn trận địa thì còn niềm tin.
Câu nói giản dị ấy tiếp thêm ý chí cho những người đang ngày đêm bảo vệ Cồn Cỏ.
Trong nhiều trận chiến đấu, khẩu đội súng cao xạ 14,5mm do ông phụ trách đã cùng các đơn vị trên đảo chống trả các đợt tiến công, góp phần bảo vệ vị trí chiến đấu quan trọng này. Những người lính cao xạ không chỉ chiến đấu với máy bay địch mà còn phải vượt qua nắng gió, thiếu thốn và sự cô lập giữa biển khơi.
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ trên đảo, Nguyễn Văn Mật tiếp tục gắn bó với quân đội. Những kinh nghiệm từ trận địa Cồn Cỏ trở thành hành trang trong cuộc đời quân ngũ của ông.
Đến nay, Nguyễn Văn Mật vẫn được nhớ đến như một người lính cao xạ từng đứng giữa biển trời Quảng Bình – Quảng Trị, cùng đồng đội giữ vững đảo Cồn Cỏ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Câu chuyện về ông là câu chuyện của những người lính phòng không nơi đầu sóng: âm thầm, bền bỉ và luôn sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất, từng vùng trời của Tổ quốc.


