NGƯỜI GIỮ BẦU TRỜI ĐÊM
Lộc là trinh sát phòng không, đêm nào cũng thức chong mắt nhìn trời.
Anh nói: “Địch đến từ trên cao, mình phải thấy trước.”
Có đêm trời mây đen kịt, gió rít lạnh buốt, Lộc vẫn không rời ống nhòm.
Khi thấy ánh pháo sáng đầu tiên, Lộc lao đến kéo còi báo động.
Trận ấy đơn vị tránh được trận bom rải thảm.
Nhưng Lộc bị mảnh đạn xé trúng khi đang chạy về hầm.
Ngã xuống, anh vẫn ngước nhìn bầu trời quen thuộc.
Đồng đội chôn anh dưới tán cây, nơi anh từng trực đêm đầu tiên.
Họ nói: “Lộc giữ được bầu trời, dù phải đánh đổi chính mình.”



