Cựu Thanh niên xung phong

Người giữ bến sông Hồng

Người giữ bến sông Hồng

Ninh Bình24/04/2026Vũ Hồng Khoa (Chi đoàn CAX Giao Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Lợi, sinh năm 1945, quê xã Giao Hải, huyện Giao Thủy, Nam Định, lớn lên trong một gia đình làm nghề chài lưới nhiều đời. Tuổi thơ của Lợi gắn liền với con nước lên xuống, với những buổi sớm kéo lưới và những chiều hoàng hôn đỏ rực trên bến sông Hồng. Cuộc sống nghèo nhưng yên bình cho đến khi chiến tranh lan rộng về vùng quê ven biển này.

Năm Lợi vừa tròn hai mươi, anh tình nguyện gia nhập đội dân quân xã. Nhiệm vụ của anh là tham gia vận chuyển lương thực, vũ khí qua bến sông – một vị trí quan trọng nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Ban ngày, bến sông vẫn như bao nơi khác, nhưng khi đêm xuống, nơi đây trở thành tuyến huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến.

Những chuyến đò thường bắt đầu lúc nửa đêm. Sương mù dày đặc phủ kín mặt sông, vừa là tấm màn che chở, vừa là thử thách. Lợi chèo thuyền trong im lặng, chỉ nghe tiếng mái chèo khua nhẹ và tiếng tim đập trong lồng ngực. Có hôm nước lớn, sóng đập mạnh khiến con thuyền nhỏ chao nghiêng, tưởng chừng chỉ cần một sơ suất là lật úp giữa dòng.

Một đêm cuối năm, khi Lợi cùng ba đồng đội đang chở hàng qua sông, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng động cơ xé toạc màn đêm, rồi những quả bom trút xuống mặt nước. Sông Hồng như nổi giận, nước dâng lên cuồn cuộn. Một người trong nhóm bị mảnh bom găm vào chân, máu chảy loang đỏ cả khoang thuyền.

Không còn lựa chọn, Lợi lao tới giữ chặt tay lái, dùng cả thân mình để giữ thuyền không bị lật. Anh hét lên trong tiếng bom: “Giữ chắc! Không được để hàng rơi xuống nước!” Sau gần một giờ vật lộn, họ mới đưa được thuyền vào bờ bên kia.

Sau trận đó, vai Lợi bị thương nặng, nhưng anh chỉ nghỉ vài ngày rồi quay lại bến sông. Với anh, mỗi chuyến đò không chỉ là nhiệm vụ, mà là lời hứa với những người lính đang chờ phía trước.

Chiến tranh qua đi, Lợi trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng mỗi khi đứng bên bến sông, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, ông lại nhớ về những đêm bom đạn, nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại. Người dân trong vùng vẫn gọi ông bằng cái tên thân thuộc: “người giữ bến sông Hồng” – một cái tên không ghi trong sách vở, nhưng sống mãi trong ký ức quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn