Bài viết

NGƯỜI GIỮ BẾP ĂN DÃ CHIẾN GIỮ ẤM LÒNG NGƯỜI CHIẾN SĨ

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, giữa rừng già và những lối mòn che kín, có một bếp ăn dã chiến luôn đỏ lửa ngày đêm. Nơi ấy không chỉ nấu cơm, nấu cháo, mà còn là nơi tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị sau những trận hành quân gian khổ.

Người phụ trách bếp ăn là bà Năm Bếp – một người phụ nữ hiền hậu nhưng rất nhanh nhẹn, tháo vát. Bà quen với việc nhóm lửa trong mọi điều kiện: khi mưa rừng kéo dài, khi củi ướt, hay khi phải nấu ăn trong im lặng tuyệt đối để tránh bị phát hiện.

Bếp ăn của bà được dựng bằng tre nứa, mái lợp lá rừng, nằm khuất dưới tán cây lớn. Khói bếp được dẫn qua những đoạn ống tự chế để tỏa ra loãng dần, tránh gây chú ý từ xa.

Mỗi ngày, bà phải tính toán từng nắm gạo, từng ít muối, từng mớ rau rừng để đảm bảo đủ cho các chiến sĩ. Khi có thương binh, bà còn nấu cháo loãng, canh thuốc để giúp họ hồi phục sức lực.

Một lần, có tin địch mở đợt càn quét lớn vào khu vực căn cứ. Bếp ăn đứng trước nguy cơ bị lộ vì mùi khói và hoạt động liên tục.

Bà Năm Bếp lập tức cùng mọi người chuyển toàn bộ nồi niêu, gạo và thực phẩm xuống hầm dự trữ đã chuẩn bị từ trước. Những bếp lửa được dập tạm thời, chỉ giữ lại một bếp nhỏ để duy trì sinh hoạt tối thiểu.

Khi toán lính tiến vào khu rừng, chúng không phát hiện được dấu hiệu nấu ăn nào. Chỉ có rừng cây im lặng và đất ẩm sau cơn mưa.

Sau khi tình hình ổn định, bà lại nhóm lại bếp lửa, tiếp tục nấu ăn như thường lệ, không một lời than vãn.

Một chiến sĩ từng nói:
“Có bếp của bà, đi đâu cũng thấy còn sức mà quay về.”

Bà chỉ cười:
“Có ăn thì mới còn đánh được chớ.”

Trong suốt những năm chiến tranh, bếp ăn của bà Năm Bếp đã nuôi sống hàng trăm chiến sĩ tại Tây Ninh, trở thành điểm tựa thầm lặng giữa rừng sâu.

Sau ngày hòa bình, bếp ăn không còn mang nhiệm vụ chiến đấu nữa, nhưng ký ức về những bữa cơm giữa thời hoa lửa vẫn còn in sâu trong lòng nhiều người.

Câu chuyện của bà cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những người không cầm súng, nhưng lại giữ cho sức mạnh của cả tập thể luôn được tiếp nối bằng từng bữa ăn ấm nóng.

Và từ những bếp lửa nhỏ giữa rừng sâu, “hoa lửa” vẫn được nuôi dưỡng – âm thầm, bền bỉ và đầy nghĩa tình.:::

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn