Người giữ bếp lửa
Trong đơn vị, ai cũng biết anh Bảy giữ bếp giỏi. Bếp dã chiến không được để lộ khói, vì máy bay trinh sát có thể phát hiện. Anh Bảy đào hố sâu, che bằng lá tươi, nhóm lửa nhỏ nhưng đủ nấu.
Có hôm mưa rừng xối xả, củi ướt hết. Anh Bảy vẫn lặng lẽ đi tìm cây khô, bẻ từng cành, hong lại bên áo rồi mới nhóm lửa. Nồi cơm vẫn chín đúng giờ.
Một chiến sĩ nói: “Anh Bảy, anh khéo như mẹ.”
Anh cười: “Có ăn mới có sức mà đi.”
Đêm đó, cả đơn vị ăn cơm nóng, tinh thần phấn chấn. Không ai nhắc đến gian khổ nữa.
Sau chiến tranh, anh Bảy trở về làm nông. Nhưng người ta vẫn nhớ anh là người giữ bếp lửa. Bởi trong những ngày thiếu thốn, bếp lửa nhỏ không chỉ nấu cơm, mà còn giữ ấm lòng người.



