Người giữ bếp lửa giữa chiến trường
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Khắc Dược (1917–?) là tiểu đội trưởng nuôi quân thuộc Trung đoàn 66, Đại đoàn 304, nổi tiếng với sự tận tụy trong kháng chiến chống Pháp. Ông được vinh danh vì thành tích đảm bảo hậu cần, giữ lửa cho bộ đội trong chiến dịch Điện Biên Phủ và được phong tặng danh hiệu Anh hùng năm 1955
Giữa những năm tháng kháng chiến gian khổ, khi người người cầm súng ra trận, có một người lính không trực tiếp đứng nơi tuyến đầu nhưng lại âm thầm giữ cho cả đơn vị vững bước – đó là Hoàng Khắc Dược. Ông đến với kháng chiến từ những ngày đầu sục sôi ở Nam Định. Khi phố phường chìm trong khói lửa, người tự vệ ấy đã cùng đồng đội chiến đấu suốt 13 ngày đêm không nghỉ, nhiều lần lao vào lằn đạn đưa thương binh ra khỏi vòng vây rồi lại quay trở lại trận địa. Có lần giáp lá cà, ông vung mã tấu, hạ gục kẻ thù ngay trong gang tấc. Nhưng rồi, khi Tổ quốc cần, ông gác lại khát vọng cầm súng, nhận nhiệm vụ nuôi quân – một nhiệm vụ lặng thầm mà không kém phần khắc nghiệt. Từ đó, cuộc đời người chiến sĩ ấy gắn với đôi quang gánh và những bữa cơm nơi chiến trường. Đường xa hun hút, chợ cách đơn vị hàng chục cây số, máy bay địch rình rập trên đầu, nhưng ngày nào ông cũng lặng lẽ gánh thực phẩm về cho anh em. Thấy bộ đội thiếu rau, ông tìm từng ngọn rau rừng, từng củ quả giữa núi sâu để cải thiện bữa ăn. Không chỉ nuôi quân, ông còn nuôi cả ý chí, để người lính ra trận không bị cái đói, cái mệt quật ngã. Có những ngày hành quân dài trong Chiến dịch Tây Bắc, vai ông oằn xuống với gánh hàng nặng hàng chục cân, nhưng bước chân vẫn không rời đội hình. Ông còn gom góp mua được cả đàn bò, tự tay chăm nuôi để có thêm nguồn thực phẩm cho đơn vị. Trong gian khổ, ông luôn nghĩ cách để anh em được ăn no hơn, khỏe hơn – bởi ông hiểu, sức mạnh chiến đấu bắt đầu từ những bữa cơm đủ đầy. Khi đơn vị có nhiều người đau yếu, ông không chần chừ, xin tập trung lại để chăm sóc. Những ngày ấy, bên suối, trong rừng sâu, người tiểu đội trưởng nuôi quân đi bắt cua, bắt cá, hái rau, nấu từng bữa ăn, mang từng bi đông nước đến tận tay những người không còn đủ sức đứng dậy. Giữa chiến trường khốc liệt, ông trở thành điểm tựa, là “người mẹ” của cả đơn vị. Đến những ngày quyết liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi lương thực cạn kiệt, mỗi người chỉ còn vài lạng gạo, ông lại là người gương mẫu nhường phần ăn của mình cho chiến sĩ. Vai vẫn gánh nặng, bước vẫn theo kịp đội hình, bảo đảm từng hạt gạo đến đúng nơi cần nhất. Trong gian khổ ấy, ông không chỉ nuôi quân, mà còn giữ lửa niềm tin cho những người lính đang bước vào trận đánh lớn nhất của cuộc đời. Không ồn ào, không hào nhoáng, Hoàng Khắc Dược đi qua chiến tranh bằng sự tận tụy và tấm lòng. Mười năm làm công tác nuôi quân là mười năm ông giữ cho bếp lửa không tắt, giữ cho sức mạnh của đơn vị không suy giảm. Và chính từ những bữa cơm giản dị giữa rừng sâu, từ những bước chân gánh gồng lặng lẽ, đã góp phần làm nên những chiến thắng vang dội. Người lính ấy không chỉ nuôi quân, mà còn nuôi dưỡng cả một thời hoa lửa.



