Anh hùng Lao động

Người giữ biển – đứng giữa bão tố Quảng Ngãi

Biển Quảng Ngãi không phải lúc nào cũng hiền hòa. Có những ngày, sóng cao như bức tường, gió rít từng cơn như muốn xé toạc bầu trời. Nhưng với Võ Văn Lực, biển không chỉ là nơi mưu sinh — mà còn là một phần cuộc đời.

30/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông sinh ra trong một gia đình ngư dân. Từ nhỏ, ông đã theo cha ra khơi. Những buổi sáng sớm, khi mặt trời còn chưa ló rạng, chiếc thuyền nhỏ đã rẽ sóng ra biển lớn.

Nhưng biển không chỉ cho — biển cũng lấy đi.

Một cơn bão năm ông 20 tuổi đã cướp đi người cha. Chiếc thuyền không bao giờ trở về. Ngày đó, ông đứng trên bờ, nhìn ra biển mênh mông, lòng trống rỗng.

Nhiều người khuyên ông bỏ nghề. Nhưng ông không làm vậy.

Ông nói:
“Cha tôi nằm lại ngoài kia… tôi không thể quay lưng với biển.”

Ông tiếp tục ra khơi. Những năm sau đó, ông không chỉ đánh bắt cá mà còn học cách dự báo thời tiết, đọc dòng nước, quan sát bầu trời.

Một lần, khi đang đánh bắt xa bờ, ông phát hiện dấu hiệu bất thường: gió đổi hướng, mây thấp, sóng ngầm mạnh. Ông lập tức yêu cầu các thuyền khác quay về.

Một số người do dự. Nhưng ông kiên quyết:
“Quay về ngay. Không thì không kịp.”

Họ nghe theo.

Chỉ vài giờ sau, bão ập đến. Nếu còn ở ngoài khơi, hậu quả không thể lường trước.

Từ đó, ông được gọi là “người đọc biển”.

Nhưng ông không nhận mình là anh hùng. Ông chỉ nói:
“Tôi chỉ hiểu biển… vì tôi sống với nó cả đời.”

Trong tiếng sóng, có lẽ biển cũng hiểu ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn