NGƯỜI GIỮ BỜ ĐÊ
Một chàng trai trẻ từng cùng dân làng gia cố bờ đê trước mùa mưa. Anh làm việc từ sáng đến tối, đôi tay lấm đầy bùn đất. Người lớn tuổi trong làng bảo: “Việc này vất vả lắm.” Anh cười: “Đê chắc thì mọi người mới yên tâm.” Sau đó anh lên đường. Nhiều năm sau, bờ đê vẫn được gia cố mỗi mùa mưa. Một người bạn của anh đã trở thành cán bộ làng. Mỗi khi tổ chức sửa đê, ông lại nhớ người bạn cũ. Một hôm, ông dẫn các thanh niên trẻ ra bờ đê và kể: “Ngày trước có những người trẻ cũng làm việc này.” Một thanh niên hỏi: “Họ làm vì ai?” Ông trả lời: “Vì gia đình, vì làng xóm và vì những người sống sau mình.” Câu nói khiến mọi người im lặng. Họ tiếp tục xúc đất và gia cố bờ đê. Công việc ấy vẫn giống như nhiều thập kỷ trước. Chỉ có những người làm đã thay đổi. Một thế hệ đi qua, thế hệ khác tiếp tục. Bờ đê không mang tên những người từng góp sức, nhưng mỗi mùa nước lên, nó lại bảo vệ cuộc sống của người dân. Đó là một sự ghi nhớ âm thầm, nằm trong chính những việc làm thiết thực cho quê hương.



