NGƯỜI GIỮ BỨC ẢNH TẬP THỂ
Trong chiếc hộp của ông Vinh có một bức ảnh tập thể đã cũ.
Bức ảnh chụp nhiều người trẻ đứng cạnh nhau.
Một số người còn sống.
Một số người đã mất.
Ông biết tên gần như tất cả.
Ông có thể chỉ từng người dù bức ảnh đã mờ.
Người đứng bên trái thích hát.
Người bên phải nấu ăn giỏi.
Người phía sau cao nhất nhóm.
Người ngồi hàng đầu thường hay cười.
Nhìn bức ảnh, ông không gọi họ là những cái tên trong danh sách.
Ông gọi bằng những biệt danh ngày trẻ.
Có lần cháu nội hỏi tại sao ông nhớ được nhiều như vậy.
Ông bảo vì họ từng sống cùng nhau.
Cùng ăn.
Cùng đi.
Cùng chia sẻ những ngày khó khăn.
Bức ảnh được ông phóng lớn.
Ông viết tên từng người ở mặt sau.
Có tên ông không chắc chắn, ông đi hỏi người quen.
Ông muốn mọi người trong ảnh đều có tên.
Một lần, ông mang bức ảnh đến một cuộc gặp mặt cựu chiến binh.
Những người còn sống nhận ra nhau.
Họ ngồi hàng giờ chỉ để kể những chuyện rất nhỏ.
Có người nhớ một bữa cơm.
Có người nhớ một trận mưa.
Có người nhớ một bài hát.
Những câu chuyện ấy khiến bức ảnh như sống lại.
Sau cuộc gặp, ông đưa ảnh cho cháu.
Ông dặn phải giữ.
Ông nói một bức ảnh chỉ có giá trị khi người ta còn biết những người trong đó là ai.
Nếu mất tên, những gương mặt sẽ dần trở thành xa lạ.
Vì vậy, ông dành những năm cuối đời để viết lại tên từng người.
Ông muốn trả lại cho mỗi khuôn mặt một câu chuyện.


