NGƯỜI GIỮ BỨC TRANH CŨ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người thanh niên trước ngày lên đường từng vẽ một bức tranh quê nhà.
Trong tranh có con đường nhỏ, hàng cây, mái đình và cánh đồng.
Anh đưa cho mẹ:
“Mẹ giữ nhé.”
Bà hỏi:
“Con vẽ à?”
Anh gật đầu.
“Bao giờ về con vẽ bức khác.”
Nhưng anh không trở về.
Bức tranh được đóng khung và treo trong nhà.
Màu sắc theo thời gian đã nhạt.
Một góc giấy bị ố vàng.
Những gia đình không thay.
Nhiều năm sau, người cháu nhìn bức tranh.
Cậu hỏi:
“Đây là quê mình ngày xưa à?”
Bà gật đầu.
“Ừ. Chú cháu vẽ.”
Cậu nhìn thật lâu.
Con đường trong tranh khác con đường hôm nay.
Những ngôi nhà cũng khác.
Những cánh đồng vẫn còn.
Cậu bắt đầu hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi mình đang sống.
Nó còn là ký ức của những người đi trước.
Bức tranh được gia đình giữ lại.
Sau này, khi sửa nhà, mọi người định thay khung mới.
Nhưng người mẹ nói:
“Giữ nguyên.”
Bởi những nét vẽ vụng về ấy chính là cách một người trẻ từng nhìn quê hương.
Bức tranh không hoàn hảo.
Nhưng nó chứa một tình yêu rất thật.
Và qua nhiều năm, nó vẫn giúp những thế hệ sau hình dung được một góc quê nhà của thời hoa lửa.



