NGƯỜI GIỮ CÁI RADIO CŨ
Ông Tài có một chiếc radio cũ.
Nó đã không còn bắt được nhiều kênh.
Âm thanh lúc rõ lúc rè.
Nhưng ông vẫn giữ.
Ngày trước, cả gia đình thường ngồi quanh chiếc radio để nghe tin tức.
Mỗi lần có tin mới, mọi người đều im lặng.
Những năm chiến tranh, radio là một trong những cách hiếm hoi để nghe tin từ bên ngoài.
Có những ngày cả nhà chờ.
Có những ngày nghe tin mà không ai nói gì.
Sau này, chiếc radio hỏng.
Ông đem sửa.
Sửa được vài lần.
Rồi không sửa nữa.
Ông đặt nó trên kệ.
Một người cháu đến chơi hỏi đó là gì.
Ông bật cười.
Ông giải thích.
Đứa trẻ không hiểu tại sao một chiếc radio cũ lại quan trọng.
Ông kể về những buổi tối cả gia đình ngồi nghe.
Những người trẻ nghe tin về chiến trường.
Những người mẹ chờ tin con.
Những người vợ chờ tin chồng.
Chiếc radio không nói lên cảm xúc.
Nhưng những người ngồi quanh nó đã gửi vào từng tiếng phát thanh rất nhiều hy vọng.
Sau này, ông mất.
Gia đình vẫn giữ radio.
Một lần, cháu ông mở lại.
Không có âm thanh.
Nhưng cậu vẫn ngồi trước nó.
Cậu tưởng tượng ra một căn phòng nhỏ ngày trước.
Một gia đình ngồi gần nhau.
Một chiếc radio phát tiếng rè.
Và những con người đang chờ một tin tốt.
Chiếc radio đã im lặng.
Nhưng câu chuyện quanh nó vẫn còn tiếng.


